Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

gười chuyên chở. Chẳng mấy chốc, một lái xe gắn máy ba bánh nhanh chóng chạy tới. Nhìn vẻ lam lũ của anh ta đủ hiểu cuộc sống bươn chải dưới đáy xã hội khổ cực đến mức nào. Anh ta nhảy xuống khỏi xe, vặn cổ tay đi đến trước mặt họ, hỏi: “Ông chủ muốn chở hàng hả?”
Âu Lâm Tỷ mượn chủ hàng giấy bút ghi địa chỉ đưa lái xe, hỏi: “Chở chậu tắc này đến đây bao nhiêu tiền?”
Lái xe nói: “250.”
Cố Tiểu Khanh cười nhẹ ra tiếng, đinh ninh Âu Lâm Tỷ sẽ ra tay “cắt xén” một phen. Ai ngờ, anh vui vẻ ưng thuận ngay: “Được.”
Cố Tiểu Khanh không khỏi ngạc nhiên nhìn anh. Lái xe kia nghe xong sung sướng ra mặt, Âu Lâm Tỷ đưa tiền, anh ta tức thì phấn khởi tràn trề ôm cây tắc lên xe rồi reo hò nổ máy chạy đi.
Cố Tiểu Khanh tò mò hỏi Âu Lâm Tỷ: “Sao anh vui vậy?”
Âu Lâm Tỷ quay lại trả lời một câu đơn giản: “Bọn họ kiếm tiền không dễ dàng gì.”
Cố Tiểu Khanh nói: “Ừ, cuộc sống bây giờ, những người nghèo khổ cùng cực, không được học hành đến nơi đến chốn muốn kiếm được đồng tiền quả thật khó khăn.”
Âu Lâm Tỷ bỗng nhiên xen vào cắt ngang tâm trạng bùi ngùi của Cố Tiểu Khanh: “Sao đây, thấy anh là người tốt chứ gì?” Giọng điệu vênh vang tự đắc. Con người này thật là, Cố Tiểu Khanh không còn lời nào để nói.
Sau đó, họ không mua gì cho đến khi đi ngang qua cửa hàng bán cá cảnh. Âu Lâm Tỷ muốn mua một đôi cá hôn môi*, Cố Tiểu Khanh ở bên cạnh khuyên anh: “Nuôi con cá này phiền phức lắm.”
Nào ngờ Âu Lâm Tỷ nhìn cô nói: “Ai nói anh nuôi, đây là anh mua tặng em.”
“Này! Tôi không nhận đâu, cá cảnh nhiệt đới thì tôi biết nuôi thế nào, với lại trong nhà tôi đâu có bể cá?” Cố Tiểu Khanh vội vàng xua tay từ chối.
Âu Lâm Tỷ im lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt có vẻ tức giận. Thế là, Cố Tiểu Khanh đành đầu hàng: “Thôi thôi, tôi nuôi, được chưa?” Có thế chứ, Âu Lâm Tỷ cười hài lòng. Anh mua một bể cá xinh xắn, một cái nhiệt kế và một cặp cá hôn môi. Trên đường ra khỏi chợ anh còn mua thêm một bó mãn thiên tinh* rất lớn, lớn đến nỗi che khuất tầm nhìn của Cố Tiểu Khanh.
(*) Mãn thiên tinh – sao đầy trời – còn gọi là hoa baby.
Xe về đến dưới nhà Cố Tiểu Khanh vào lúc hoàng hôn. Cố Tiểu Khanh bước xuống xe, trong tay lỉnh kỉnh bao nhiêu thứ. Chào tạm biệt Âu Lâm Tỷ xong, cô cẩn thận ôm bể cá lên lầu. Phía sau Âu Lâm Tỷ lớn tiếng gọi giật lại: “Cố Tiểu Khanh!”
Cố Tiểu Khanh khó hiểu nhìn anh.
“Em có biết ý nghĩa của mãn thiên tinh không?” Âu Lâm Tỷ chống cửa xe hỏi cô. Cố Tiểu Khanh lắc đầu.
“Về tra Baidu nhé.” Nói rồi liền phóng xe đi mất.
Lên nhà, Cố Tiểu Khanh sắp đặt bể cá đâu đó ổn thỏa rồi vào nhà vệ sinh tắm rửa.Mọi chuyện xong xuôi, cô mới ngồi xuống mở máy tính, truy cập trang Baidu, gõ từ khóa: “Ý nghĩa mãn thiên tinh.”
Hai chữ “Đợi chờ” hiện ra. Cô ngồi trước máy tính thật lâu không nói nên lời. Một lát sau, cô quay đầu nhìn đôi cá hôn môi trong bể, buông tiếng thở dài bất đắc dĩ.






Cứ mỗi giữa tháng Cố Tiểu Khanh sẽ đưa Âu Lâm Ngọc đến viện điều dưỡng của thành phố C. Tính đến nay, cô đã đưa anh đi hai lần. Lần nào cũng vậy, anh đều nán lại ở đó suốt buổi chiều.
Âu Lâm Ngọc không phải là tuýp người để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng mỗi khi anh quay lại, Cố Tiểu Khanh vẫn cảm nhận được nỗi đau mà anh đang che giấu dưới cặp mắt lạnh lùng thường trực.
Một buổi chiều trước ngày ba mươi Tết, Cố Tiểu Khanh chở Âu Lâm Ngọc tới trước cửa viện điều dưỡng. Cô nhìn anh đi vào, trên tay cầm những chiếc túi mua quần áo hàng hiệu.
Túi lớn túi nhỏ trong tay, Âu Lâm Ngọc đi thang máy lên thẳng tầng bốn của viện điều dưỡng. Đây là khu vực phòng chăm sóc đặc biệt, rất yên tĩnh và sạch sẽ. Lúc anh đi ngang qua phòng trực y tá, một cô y tá trẻ ra chào hỏi: “Anh Âu, anh đến thăm mẹ phải không?”
Âu Lâm Ngọc lạnh nhạt gật đầu rồi đi một mạch đến cuối hành lang. Cả dãy lầu rộng lớn tĩnh mịch chỉ có tiếng bước chân anh lẻ loi cô độc. Mỗi một âm thanh trống rỗng vang lên tựa như một mũi kim đâm vào tim anh đau nhói.
Âu Kỳ Nhan đi biền biệt năm năm rồi trở về với một người phụ nữ và hai đứa bé bên cạnh. Nghiệt ngã hơn, ông trở về mục đích là để đón cha mẹ, “nhân tiện” ly hôn cùng Ngô Mạn Thanh.
Năm năm Âu Kỳ Nhan biệt tăm nơi xứ người, Ngô Mạn Thanh ở nhà vừa sinh con vừa chăm sóc ba mẹ chồng. Mà ba mẹ Âu Kỳ Nhan trải qua khốn khổ nhiều năm liền nên thân thể cũng đã già yếu. Rốt cuộc, một mình Ngô Mạn Thanh một tay bồng bế đứa con còn đỏ hỏn, một tay quán xuyến chuyện gia đình. Hơn nữa, để giữ thể diện cho ba chồng, trong lúc khó khăn nhất, bà cũng không chạy đến nhà mẹ ruột xin giúp đỡ, mỗi ngày chỉ cắn răng cam chịu nhọc nhằn không sao kể xiết.
Kỳ thật, bà vốn là người phụ nữ yếu đuối. Mẹ bà là tiểu thư con nhà thế gia vọng tộc ở Thượng Hải thời xưa nên từ nhỏ bà đã được dạy dỗ tri thức lễ nghĩa. Đó là lý do tại sao người con gái có trái tim mỏng manh, tâm hồn tinh tế lãng mạn vẫn dũng cảm sống cuộc sống bần cùng qua ngày đoạn tháng suốt năm năm. Thế mà, kết quả của năm năm trông ngóng là đức ông chồng quần áo chỉnh tề đe


Snack's 1967