Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1419 lượt.
mỏng hơn: “Cậu lo toàn tâm toàn ý với người đang ở bên cạnh đi, ngay cả Nhan Hỉ cũng quý cô ấy đấy thôi.” Dứt lời nhìn sang Cố Tiểu Khanh, khẽ thở dài một tiếng rồi xoay người bỏ đi không chào từ biệt.
Lại một lần nữa, Cố Tiểu Khanh bị hai người coi như vô hình. Cô chờ xem Âu Lâm Ngọc muốn nói gì với mình thì anh chỉ lạnh nhạt nói hai chữ “Đi về.” cộc lốc, rồi quay ngoắt đi vào tòa nhà.
Sau khi vào nhà, Âu Lâm Ngọc im hơi lặng tiếng bước thẳng vào thư phòng để lại phía sau ánh mắt Cố Tiểu Khanh dõi theo bóng lưng anh. Tận đến lúc Cố Tiểu Khanh làm xong cơm tối gọi anh ra ăn, anh cũng chỉ ăn qua loa rồi lại quay về thư phòng.
Chương trình tin tức mười hai giờ khuya kết thúc, Cố Tiểu Khanh rời sofa đến tắt tivi. Cô ngoảnh mặt nhìn về căn phòng kia, chỉ có chút ánh đèn yếu ớt cố len mình thoát ra từ khe cửa nhỏ hẹp. Cô trầm ngâm suy nghĩ, dường như sáng tỏ được đôi điều, lại dường như mịt mờ nhòa nhạt. Cô thở dài một tiếng rất nhẹ rồi đi vào phòng ngủ, vùi mình trong chăn và nhắm mắt ngủ liền ngay sau đó.
Thế nhưng giấc ngủ say của Cố Tiểu Khanh bị phá bĩnh bởi một nụ hôn đột ngột tấn công dồn dập, theo phản xạ tự nhiên, cô lập tức đưa tay đẩy con người đang ép chặt phía trên. Trong màn đêm tiếng anh khàn khàn bên tai cô: “Đừng sợ, là tôi, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Cô ngừng kháng cự, từ từ thả lỏng chính mình. Dưới tấm chăn to rộng, thể xác giao hòa thể xác, hơi thở tan trong hơi thở. Mặc dù thân thể cô bị giam cầm trong sự dịu dàng của anh, linh hồn cô vẫn lãng đãng thoát ra, rồi đứng từ xa lặng yên nhìn họ một cách tỉ mẩn. Giây phút này, có sự thật vỡ ào và có cả say đắm trầm luân.
Ngày hôm sau quay lại công việc thường nhật, Âu Lâm Ngọc vẫn ngồi trên ghế sau, sau đó đến công ty họ tự giác rẽ sang hai lối đi riêng, cũng như bao ngày khác, sự giao tiếp giữa họ không nhiều hơn hay ít đi một câu nói.
“Ha ha, bởi vậy nên số anh sinh ra là để làm trò vui tiêu khiển cho thiên hạ.” Cố Tiểu Khanh nhận ra chút khác lạ ẩn chứa trong lời nói tưởng như đùa cợt, cô chợt ý thức được mình đã vô tình khơi dậy vết thương lòng của người khác.
Cô lặng im rồi chân thành nói: “Rất xin lỗi anh.”
“Hì hì, nếu em cảm thấy có lỗi thì tối ghé chỗ anh, chúc anh một câu sinh nhật vui vẻ là đâu lại vào đấy thôi.” Âu Lâm Tỷ lại giở giọng lưu manh, song trong lưu manh có cả sự khẩn khoản nài nỉ mà anh không muốn che đậy.
Cố Tiểu Khanh tần ngần cầm điện thoại không lên tiếng.
“Được hay không, em nói một tiếng đi chứ.” Âu Lâm Tỷ sốt ruột.
“Được.” Cố Tiểu Khanh do dự đáp.
“Tốt, em nhớ đến sớm chút, anh xuống lầu đón em.” Bên kia đã có được câu trả lời ưng ý nên vừa nói xong liền cúp ngay điện thoại.
Đặt điện thoại xuống, Cố Tiểu Khanh có phần hối hận. Không biết sinh nhật Âu Lâm Tỷ thì Âu Lâm Ngọc có tham dự hay không. Ngộ nhỡ ba người giáp mặt, chuyện này với cô và Âu Lâm Tỷ mà nói thật xấu hổ. Rồi lại không biết Âu Lâm Ngọc có đồng ý để cô xuất hiện bên cạnh anh trong một hoàn cảnh khác hay không. Những lo sợ, hoang mang về tình huống rối như tơ vò trước mắt quả thật khiến cô đau đầu nhức óc.
Trước giờ tan tầm, Âu Lâm Ngọc gọi điện cho Cố Tiểu Khanh, anh nói hết sức gãy gọn, bảo cô tối nay về trước, không cần chờ anh. Không câu giải thích, không lời dặn dò, nói rồi cúp điện thoại rất dứt khoát. Thậm chí Cố Tiểu Khanh chưa kịp ừ hử một câu.
Cố Tiểu Khanh giữ ống nghe, đứng ngây ngẩn mất một hồi lâu. Sau đó cô trấn định tinh thần, thu dọn đồ đạc ra về. Trên đường đi cô ghé trung tâm mua sắm mua một chiếc bật lửa hàng hiệu rồi lái xe một mạch đến “Ngân Sắc Đế Quốc” trên đường Nghênh Tân.
Cô không phải là kẻ yếu đuối nhát gan, cô không muốn lùi bước. Nếu giữa cô và anh là một cuộc chiến giằng co, thì cô sẽ dũng cảm nghênh chiến. Anh đã không bằng lòng đến gần, vậy, hãy để cô chủ động bước qua.
Bảy giờ rưỡi, Cố Tiểu Khanh chạy xe vào bãi đỗ quán bar. Cô tắt máy, lẳng lặng ngồi trong bóng tối. Ánh đèn neon xung quanh lập lòe chớp tắt hắt lên gương mặt người con gái khi mờ khi tỏ cùng ánh mắt cháy bừng ngọn lửa kiên định hướng thẳng về phía trước.
Tám giờ, Âu Lâm Tỷ ra đứng trước cổng lớn “Ngân Sắc Đế Quốc”. Mùa xuân đầu tháng tư ở thành phố C, tiết trời vẫn còn chút giá lạnh tàn dư. Âu Lâm Tỷ thật can đảm khi chỉ mặc một bộ Âu phục đơn giản, anh so vai rụt cổ đi qua đi lại mấy bận, thỉnh thoảng còn dậm dậm chân. Vẻ khôi hài của anh chàng làm Cố Tiểu Khanh không nhịn được phì cười.
Âu Lâm Tỷ bất chợt rướn cổ ngóng ra lối vào bãi đỗ xe, mỗi một chiếc xe chạy vào anh đều săm soi thật kỹ. Không ít lần, Cố Tiểu Khanh cầm điện thoại lên định gọi anh, sau cùng vẫn bất lực buông tay.
Ngồi trong xe, Cố Tiểu Khanh khó chịu nhìn ra ngoài. Cô biết chắn chắn thế nào rồi cũng phải phụ lòng người đàn ông này. Nhiều năm về trước, cô đã định sẵn cho mình một con đường, lúc đó có lẽ không phải là tình yêu mà chỉ là mục tiêu cuộc sống, nhưng đi qua ngần ấy năm, chuyện đuổi theo bước chân người đó đối với cô đã dần trở thành một loại tín n