Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

cạnh im lặng ăn cơm. Bữa tối diễn ra trong căn nhà lặng ngắt như tờ.
Âu Lâm Ngọc chăm cậu nhóc rất thuần thục, anh xới một chén cơm nhỏ, chan thêm nước canh, lại gắp vào chút rau củ và thịt bằm, trộn đều, xúc từng muỗng nhỏ đút vào miệng cậu bé. Tay anh cầm sẵn chiếc khăn lông, thi thoảng dịu dàng lau đi nước canh còn đọng lại trên mép cậu. Bỗng nhiên anh nhìn cậu chăm chú rồi nói: “Thư ký Ngô là dì nhỏ của tôi, Nhan Hỉ là con của cô ấy, nhóc này bị bệnh tự kỷ.”
Cố Tiểu Khanh hiểu anh đang giải thích với cô, cô chỉ cúi đầu “Dạ” một tiếng, tỏ ý là cô đã biết.
Cố Tiểu Khanh ăn xong liền đón lấy chén cơm từ tay Âu Lâm Ngọc. Lúc này tới phiên anh ăn, còn cô thay anh chăm Nhan Hỉ. Âu Lâm Ngọc nhìn cô xúc cơm đưa đến miệng Nhan Hỉ, cậu bé há miệng “ùm” một muỗng rồi xoay người sang hướng khác nhai ngon lành.
Nhan Hỉ ăn rất ngoan, tuy rằng cậu bé im phăng phắc nhưng cứ đút muỗng cơm nào là cậu ăn ngay muỗng đó. Cứ thế chén cơm đã được Cố Tiểu Khanh đút cậu ăn sạch sẽ.
Sau bữa tối Cố Tiểu Khanh vào nhà bếp rửa chén đĩa, Âu Lâm Ngọc ngồi trên sofa đút Nhan Hỉ ăn trái cây. Dọn dẹp đâu vào đấy tươm tất, Cố Tiểu Khanh từ nhà bếp đi ra, đến ngồi cạnh Nhan Hỉ, cả nhà ba người cùng xem phim hoạt hình.
Không ai biết được Nhan Hỉ có xem hay không, chỉ thấy cậu ngẩn ngơ nhìn về hướng có tivi. Xem đến chín giờ Âu Lâm Ngọc ẵm cậu bé đi tắm, Cố Tiểu Khanh ngồi lại chuyển sang kênh tin tức xem tiếp.
Không được bao lâu thì tiếng trẻ con la hét chói tai đột ngột vang lên trong không gian yên tĩnh. Cố Tiểu Khanh tức khắc rời khỏi sofa, bước nhanh đến nhà tắm. Từng tiếng gào thét nối tiếp nhau không dứt kết thành một chuỗi âm thanh bén nhọn quẩn quanh giữa khoảng không tĩnh mịch khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.
Cố Tiểu Khanh đẩy thẳng cửa nhà tắm ra, đập vào mắt cô là cảnh tượng cậu bé Nhan Hỉ đứng trong bồn tắm lớn vừa cố hết sức giãy giụa vừa thét gào đến tím mặt và Âu Lâm Ngọc ngồi xổm bên ngoài khống chế hai tay cậu bé. Nghe thấy tiếng động sau lưng anh không quay đầu lại, chỉ nói: “Đem khăn tắm lại đây, giúp tôi giữ thằng bé.”
Cố Tiểu Khanh không làm theo lời anh, ngược lại, cô đi qua gỡ tay Âu Lâm Ngọc bế Nhan Hỉ từ bồn tắm ra ngoài rồi ôm vào lòng. Cậu bé ngửa cơ thể cứng ngắt ra sau, miệng liên tục la hét không ngừng nghỉ.
Cố Tiểu Khanh gắng sức ôm cậu bé, vuốt ve sau lưng cậu từ trên xuống dưới, đồng thời lặp đi lặp lại: “Nhan Hỉ ngoan nào, đừng quấy nữa.”
Có thể vì thân thể mềm mại của cô, cũng có thể vì hơi thở trên người cô, nên Nhan Hỉ dần dần thôi không chống cự, cậu bé tựa vào vai cô khóc nấc lên từng tiếng.
Âu Lâm Ngọc lấy khăn tắm bao lấy cậu bé từ phía sau, Cố Tiểu Khanh hỏi anh: “Sao vậy?”
Âu Lâm Ngọc bất đắc dĩ lắc đầu: “Tôi không biết, mới vừa đặt nó vào trong nước.”
Nhan Hỉ gục đầu trên vai cô khẽ thì thào, anh hỏi: “Nhan Hỉ, nói gì vậy nhóc?”
Cố Tiểu Khanh nghe thấy, cô trả lời: “Nó nói, vịt vịt.”
Âu Lâm Ngọc như sực nhớ chuyện gì, anh vội ra ngoài đi đến mở cái vali Ngô Nhạc Thanh để lại, tìm được một con vịt cao su màu hồng, rồi mau chóng trở lại nhà tắm đưa con vịt cho Nhan Hỉ. Cậu bé cầm con vịt liền ngừng khóc, cúi thấp mặt trở lại điệu bộ lặng lẽ như ban đầu.
Cố Tiểu Khanh đặt cậu bé trở lại vào bồn tắm, bắt đầu tắm rửa cho cậu. Bấy giờ Nhan Hỉ rất nghe lời, cúi gằm mặt cặm cụi chơi với con vịt, ngoan ngoãn để yên cho Cố Tiểu Khanh xối nước lên người cậu. Âu Lâm Ngọc ở cạnh bên lần lượt đưa khăn tắm rồi đến sửa tắm, hai người phối hợp rất ăn ý.
Rồi thì chuyện tắm gội cũng kết thúc một cách êm đẹp, Cố Tiểu Khanh ôm cậu bé ra khỏi bồn tắm, Âu Lâm Ngọc lấy khăn lông bọc cậu lại bế vào phòng ngủ.
Cố Tiểu Khanh ra phòng khách lấy vali đem vào phòng ngủ. Cô mặc cho Nhan Hỉ bộ quần áo ngủ trẻ em tìm được trong số đồ đạc mẹ cậu để lại. Thân hình gầy gò của cậu bé thoạt nhìn tưởng chừng thiếu dinh dưỡng, nhưng quan sát kỹ, cậu cao hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi, cả cánh tay lẫn đôi chân be bé đều thẳng tắp thon dài, đường nét khuôn mặt xinh xắn, hai má ửng hồng khỏe mạnh, có thể thấy cậu được chăm bẵm cực kỳ chu đáo. Có điều cậu thiếu mất sự nghịch ngợm, quậy phá vốn nên có của những nhóc con ở độ tuổi này, ngược lại thế giới của cậu hoàn toàn im lặng. Cố Tiểu Khanh thay quần áo cho Nhan Hỉ xong, đặt cậu bé nằm ngang trên giường, cậu liền ôm cứng con gấu bông mở to mắt nhìn lên trần nhà, nhìn mãi không chớp mắt.
Hai người đứng trông chừng bên giường cho tới lúc Nhan Hỉ từ từ nhắm mắt lại. Cố Tiểu Khanh đứng dậy vặn nhỏ ánh đèn đầu giường, sau đó nhón chân đi vào phòng treo quần áo tìm hai bộ đồ ngủ, đưa Âu Lâm Ngọc một bộ rồi hai người nhẹ bước ra khỏi phòng.
Sau trận giằng co vừa rồi quần áo của họ cơ bản đều thấm nước nhàu nhĩ. Hai người tách ra đi tắm gội, sau đó Âu Lâm Ngọc quay về thư phòng làm việc, Cố Tiểu Khanh xem tivi được chốc lát thì đi ngủ trước.
Ngủ đến nửa đêm, Cố Tiểu Khanh lại bị một lực đè nặng làm tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy Nhan Hỉ nằm ngủ bên cạnh, Âu Lâm Ngọc nằm phía sau, hai tay anh ôm cô sít sao.
Cố Tiểu Khanh lách n