Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.
gưỡng kiên cố. Anh tốt cũng được, không tốt cũng chẳng sao, cô không quan tâm, bây giờ muốn cô dừng lại hay bỏ qua anh là chuyện không tưởng.
Cô khẽ thở dài rồi bước xuống xe. Ở đằng kia, Âu Lâm Tỷ vẫn đang vươn cổ ngóng lối vào bãi đậu xe nên Cố Tiểu Khanh đến bên cạnh lúc nào anh cũng không hay.
“Âu Lâm Tỷ.” Cố Tiểu Khanh dịu giọng gọi anh.
Âu Lâm Tỷ xoay người, trừng mắt nhìn cô, nói: “Em chui từ đâu ra vậy?”
Cố Tiểu Khanh không trả lời, mỉm cười đưa anh chiếc bật lửa được gói đẹp đẽ: “Sinh nhật vui vẻ.”
Âu Lâm Tỷ nhận lấy, cúi đầu ngắm nghía, ngón tay vuốt ve gói quà trên tay.
“Vào thôi, lạnh quá.” Cố Tiểu Khanh gọi khẽ.
Âu Lâm Tỷ ngẩng đầu, hít sâu một hơi: “Đi nào, mọi người đang chờ.”
Cố Tiểu Khanh không hỏi mọi người là ai. Âu Lâm Tỷ lại gần nắm tay cô, Cố Tiểu Khanh liền giãy tay né tránh. Anh quay sang nhìn cô, nghiêm mặt: “Hôm nay sinh nhật anh, em chiều anh một chút được không?”
Cố Tiểu Khanh bình tĩnh đáp: “Âu Lâm Tỷ, tôi không muốn làm chuyện khiến người khác hiểu lầm.”
Âu Lâm Tỷ lạnh giọng phản bác: “Anh không hiểu lầm chuyện gì hết!” Xong lại càng nắm tay cô chặt hơn.
Suốt đoạn đường dẫn lên tầng hai “Ngân Sắc Đế Quốc”, Âu Lâm Tỷ không một phút buông lỏng tay Cố Tiểu Khanh. Họ đi hết hành lang dài tít tắp rồi dừng lại trước cửa một phòng VIP. Anh mở cửa, kéo Cố Tiểu Khanh ra chắn phía trước, nhẹ nhàng đẩy sau lưng cô. Nháy mắt, cô đã lộ diện trước mặt mọi người.
Trong phòng có hơn mười người, Âu Lâm Ngọc và Ngô Nhạc Thanh đều có mặt, còn lại là bốn người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, hai người Trung Quốc và bạn gái của họ.
Ngô Nhạc Thanh thấy Cố Tiểu Khanh đứng ở cửa không giấu nỗi vẻ kinh ngạc. Âu Lâm Ngọc đang cười nói xã giao với người Trung Quốc ngồi bên cạnh, trông thấy cô anh chỉ hơi nhíu mày, ngoài ra không tỏ thái độ gì, vẫn điềm nhiên tiếp tục chuyện trò qua lại.
Âu Lâm Tỷ theo Cố Tiểu Khanh đi vào, giới thiệu cô với mọi người trong phòng: “Bạn tôi, Cố Tiểu Khanh.”
Mọi ánh mắt tức khắc tập trung trên người cô, Cố Tiểu Khanh cố gắng đứng thẳng lưng, mỉm cười với họ: “Chào mọi người, xin lỗi tôi đến muộn.”
Một người trong số bốn người ngoại quốc bước đến nhiệt tình bắt tay Cố Tiểu Khanh, tặng kèm một tràng tiếng Anh hoa mỹ. Tốc độ nói của anh ta quá nhanh nên Cố Tiểu Khanh không kịp hiểu được gì, chỉ còn cách quay sang nhìn Âu Lâm Tỷ thắc mắc.
Âu Lâm Tỷ cười nói: “Cậu ta khen em đẹp.” Cố Tiểu Khanh cười ngượng ngùng. Thật ra không phải anh ta cố ý nói mấy câu sáo rỗng lừa gạt cô, chỉ là quan điểm thẩm mỹ của người nước ngoài và người Trung Quốc vốn dĩ không giống nhau.
Anh chàng tóc vàng lại nói oang oang cùng Âu Lâm Tỷ thêm một lúc. Cố Tiểu Khanh vẫn không hiểu, còn Âu Lâm Tỷ vừa cười mờ ám vừa vỗ vỗ bả vai đối phương.
Sau khi hai người cười đùa đã đời, Âu Lâm Tỷ lần lượt giới thiệu từng người trong phòng với Cố Tiểu Khanh. Bốn người ngoại quốc là bạn nối khố của anh ở Canada. Về phần hai người Trung Quốc là bạn làm ăn của Âu Lâm Ngọc, thường đến “Ngân Sắc Đế Quốc” chơi nên cuối cùng cũng thành bạn của Âu Lâm Tỷ. Hai cô bạn gái đi cùng họ Âu Lâm Tỷ lướt qua không giới thiệu, thế này có nghĩa là anh không biết tên người ta.
Lúc giới thiệu Âu Lâm Ngọc, Âu Lâm Tỷ tương đối trịnh trọng, anh nhìn Âu Lâm Ngọc nói: “Anh, đây là bạn em, Cố Tiểu Khanh.”
Cố Tiểu Khanh không nói gì, cô chờ xem Âu Lâm Ngọc phản ứng thế nào, kết quả anh lãnh đạm nói: “Chào cô.”
Đến lượt Ngô Nhạc Thanh, Âu Lâm Tỷ thân mật hơn: “Mỹ nhân này là dì nhỏ của anh anh, nhưng không phải của anh, anh hay gọi chị ấy là chị Thanh, còn em thì em muốn gọi sao cũng được.”
Cố Tiểu Khanh mỉm cười nói: “Chị Ngô, chào chị.”
Ngô Nhạc Thanh cười nhìn Cố Tiểu Khanh chăm chú, trong ánh mắt là sự tinh ý đã được che giấu một cách khéo léo, cô đáp lại: “Cô Cố, chào cô.” Sau đó cô niềm nở dắt Cố Tiểu Khanh đến ngồi bên cạnh, quay sang nói với Âu Lâm Tỷ: “Em lo thăm hỏi bạn bè em đi, để chị tiếp chuyện với cô Cố cho.”
Âu Lâm Tỷ nghe vậy chỉ cười cười tránh đi, qua ngồi uống rượu cùng bạn bè.
Đợi Âu Lâm Tỷ rời đi xong, Ngô Nhạc Thanh xoay sang nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi: “Cô Cố này, cô quen Lâm Tỷ như thế nào vậy?”
Cố Tiểu Khanh nhớ lại lần gặp mặt hôm đó, bất giác mỉm cười, từ tốn nói: “Anh ấy là bạn sếp trước đây của tôi, chính là quản lý Trương hiện giờ. Có một lần quản lý Trương uống rượu say, tôi đến đây đón anh ấy cho nên quen biết anh Âu.”
“Lâm Ngọc có biết chuyện cô quen Lâm Tỷ không?”
Cố Tiểu Khanh lắc đầu: “Trước kia thì không, nhưng hiện tại cũng nên biết rồi.”
Ngô Nhạc Thanh quay đầu nhìn lướt qua Âu Lâm Ngọc, cũng như khi nãy, anh vẫn đang nói chuyện cùng người ngồi bên. Ngô Nhạc Thanh quay lại nhỏ giọng nói: “Tính tình Lâm Ngọc hơi lập dị, có chuyện gì cô cứ nói rõ ràng với cậu ta.” Cố Tiểu Khanh cảm thấy người phụ nữ này vừa xinh đẹp nhã nhặn vừa tốt bụng, liền gật gật đầu tiếp thu ý tốt của cô ấy.
Không khí trong phòng thật sự rất giống một buổi hội nghị, mọi người chỉ thấp giọng hàn huyên, không hề ồn ào huyên náo như một phòng KTV th