Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.
m một nhát vào trái tim cô. Anh cất giấu những gì trong góc khuất kia bấy lâu nay, cuối cùng cô đã có đáp án.
Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu hỏi Âu Lâm Tỷ: “Chị Ngô không phải dì nhỏ của anh ấy sao?”
Âu Lâm Tỷ nhìn cô với vẻ thương cảm: “Bà ngoại chị Thanh và bà ngoại anh Ngọc là đôi bạn tâm giao, về sau gia đình chị Thanh xảy ra chuyện nên bà ngoại anh Ngọc đã đem chị ấy về nuôi dưỡng. Khi đến quân khu đại viện chị Thanh đã mười tám tuổi còn anh anh chỉ mới mười tuổi. Phải nói là anh ấy được chị Thanh chăm lo cho đến lớn. Anh ấy thích chị Thanh trong nhà ai cũng biết, chuyện khi ấy rất ầm ĩ. Sau này chị Thanh muốn kết hôn, cậu anh Ngọc sợ anh ấy gây ra chuyện phiền phức nên đẩy anh ấy ra nước ngoài, ai ngờ khi anh ấy về nước thì chồng chị Thanh lại biến mất không dấu vết. Tính đến nay hai người họ cứ kéo dài như thế đã nhiều năm lắm rồi, đã vậy lại không thấy anh anh có bạn gái, báo hại cả nhà anh ấy ai cũng lo lắng sốt ruột, đứng ngồi không yên. Thật không ngờ có em xen vào tình cảnh rối rắm này. anh còn tưởng lần này anh ấy đổi tính, đâu biết lâu như vậy mà anh ấy vẫn chưa chịu đưa em về nhà.”
Cố Tiểu Khanh trầm mặc, nhìn chằm chằm đĩa cơm trước mặt không biết đang nghĩ gì.
Lát sau Âu Lâm Tỷ dè dặt hỏi: “Anh của anh đối với em có tốt không?”
Cố Tiểu Khanh không trả lời, vẫn nhìn mãi phía trước quầy rượu rồi nói rất khẽ: “Mỗi lần nhìn anh ấy tôi đều cảm thấy anh ấy rất cô độc, tôi chỉ biết rằng nếu đã yêu ai thì sẽ không cô độc như vậy.”
Buổi tối hôm nay, Âu Lâm Tỷ đã kể lại liền mạch cho Cố Tiểu Khanh nghe câu chuyện của Ngô Nhạc Thanh. Đúng như cô từng nghĩ, cô ấy cũng nặng gánh nỗi niềm về một người xưa.
Thời thiếu nữ, Ngô Nhạc Thanh yêu một anh chàng sinh viên Học viện Mỹ thuật với tất cả cuồng si đắm đuối. Tính cách của cô hệt như những sắc màu nóng bỏng mà cô say mê: quyết liệt, mạnh mẽ, hăng say, liều lĩnh và không bao giờ lùi bước. Cô theo đuổi người con trai ấy, lại nhọc lòng dùng mọi thủ đoạn để phá vỡ mối tình đầu của anh ta. Sau nhiều năm dây dưa, cuối cùng họ cũng dừng chân ở bến đỗ hôn nhân. Thế nhưng khi đã trở thành họa sĩ nổi danh, anh chàng sinh viên tài hoa năm nào đã bỏ đi biệt dạng trong một lần ra nước ngoài mở triển lãm tác phẩm hội họa. Kể từ đó Ngô Nhạc Thanh bắt đầu năm tháng đằng đẵng lặn lội xuôi ngược tìm chồng.
Nói thật ra một người làm sao có thể tự nhiên biến mất không để lại chút dấu tích, chỉ cần có lòng tìm kiếm thì chắc chắn sẽ tìm được, chẳng qua là anh ta cố tình lẩn tránh không muốn nhìn mặt cô mà thôi. Bốn năm trước Ngô Nhạc Thanh bặt tin suốt nửa năm, không ai biết chuyện gì đã xảy đến với cô, chỉ biết rằng ngày trở lại cô đã mang thai sáu tháng. Không bao lâu sau cậu bé Nhan Hỉ cất tiếng khóc chào đời.
Cố Tiểu Khanh cúi đầu mải mê gẩy gẩy hạt cơm trên đĩa, lúc này sợi dây thần kinh vị giác đã mất đi chức năng của nó, cánh tay đang cử động trong vô thức còn suy nghĩ không biết trôi dạt về đâu. Về sau Âu Lâm Tỷ rời đi khi nào cô không hay biết.
Khách đến quán bar dần dần đông hơn, không khí phảng phất mùi thơm bắp rang bơ ngọt lịm. Trong loa vọng ra giọng nữ ca sĩ mềm mại khe khẽ ngân nga khúc nhạc không lời buồn bã dường như rót vào lòng người từng giọt sầu bi.
“Ha ha, thảo nào, em nghĩ mãi không ra tại sao anh ấy lại mời chị ăn cơm chiên cơ chứ.”, giọng điệu Ôn Lãng Lãng bấy giờ mới bớt đi chút nặng nề. Hai cô gái đang nói chuyện thì chợt xuất hiện một bàn tay vươn ngang giật lấy điếu thuốc trong tay Ôn Lãng Lãng.
Họ cùng đưa mắt nhìn sang thấy Âu Lâm Tỷ đang dụi tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, xong xuôi anh quay đầu nghiêm nghị nhìn Ôn Lãng Lãng: “Nói bao nhiêu lần rồi hả, đừng để anh thấy em hút thuốc.”
Ôn Lãng Lãng bĩu môi, ngoảnh mặt sang một bên không thèm lên tiếng.
Âu Lâm Ngọc chỉ ngón tay cái vào Ôn Lãng Lãng, vừa như giới thiệu vừa như cố ý giải thích với Cố Tiểu Khanh: “Ôn Lãng Lãng, hàng xóm của nhà anh, cũng là con gái nuôi của mẹ anh.”
Cố Tiểu Khanh nghe Ôn Lãng Lãng ngồi kế bên “Hừ” một tiếng. Âu Lâm Tỷ quay sang hỏi Ôn Lãng Lãng: “Em muốn uống gì không?”
Ôn Lãng Lãng nhìn chòng chọc lon sữa Vượng Tử đặt trước Cố Tiểu Khanh, lầu bầu: “Sữa.” Âu Lâm Tỷ cầm lon sữa đặt xuống trước mặt cô nàng, lại xoay sang hỏi Cố Tiểu Khanh: “Lát nữa anh ấy đến đón em hả?”
Cố Tiểu Khanh lắc đầu: “Không đến, tôi đi đón anh ấy.”
Âu Lâm Tỷ cúi đầu, chỉ nói “Ừ”, rồi thôi. Có khi ý tứ đã thành câu nhưng không sao thành lời. Ôn Lãng Lãng ngồi đấy miệng ngậm ống hút hút sữa, hai mắt tròn xoe liên tục đảo qua đảo lại quan sát họ.
Cố Tiểu Khanh ngồi chơi nửa tiếng, sau đó đứng dậy chào tạm biệt Âu Lâm Tỷ. Ôn Lãng Lãng vừa nãy ra phía sau rồi chạy đi đâu không thấy bóng dáng.
Âu Lâm Tỷ đang bắt chuyện với khách, thấy cô về anh nghiêng người phất tay, thờ ơ nói: “Lái xe cẩn thận.”
Cố Tiểu Khanh mở cửa rời khỏi quán bar, cái nóng đêm hè kéo đến phả vào mặt. Cô ngẩng đầu nhìn lên, treo lơ lửng trên nền trời xanh thẳm yên bình là vầng trăng khuyết dịu dàng tỏ