XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

Khanh cứ đến rồi đi, còn cô vẫn ở lại trông mong nhìn về phía cửa thang máy.
Kim đồng hồ lặng lẽ nhích từng giây phút. Bảy giờ, bóng hình đó chẳng thấy đâu, Cố Tiểu Khanh ngồi im không cử động. Bảy giờ rưỡi, cũng vậy, người không đến. Phim dĩ nhiên đã chiếu khi đồng hồ điểm bảy giờ, thế nên một mình cô ngồi trơ trọi giữa đại sảnh rộng thênh thang.
Tám giờ, cô lấy điện thoại bấm số Âu Lâm Ngọc, đường dây báo bận, bấm lần nữa, trả lời cô vẫn là những tín hiệu đơn điệu lặp lại dai dẳng. Cô bình tĩnh cất di động vào ví, tự nói với mình: “Năm tháng dài như vậy mình còn chờ được thì một chút này có đáng là gì.”
Khoảng thời gian chín giờ đến mười giờ, cô đã gọi tổng cộng năm cuộc điện thoại cho Âu Lâm Ngọc, ban đầu đường dây báo bận không ngớt, đến cuộc điện thoại cuối cùng thì bên kia tắt máy. Vậy là từ lúc đám đông kéo vào rạp khi bộ phim bắt đầu, cho đến lúc họ ra về kết thúc cuộc vui, cô vẫn ngồi bất động như pho tượng, mặc cho kẻ qua người lại, bất chấp tan hợp phân ly.
Ngày đó chị bán vé của rạp phim Vương Phủ Tỉnh đã trông thấy một cô gái kỳ lạ. Tuy cô ấy ăn mặc rất mốt, nhưng gương mặt lại sạch sẽ không tô son điểm phấn. Cô ấy ngồi trên ghế nghỉ ở đại sảnh mải miết nhìn cánh cửa thang máy như đang chờ đợi ai. Ban đầu chị không quan tâm nhưng vì cô gái kia ngồi rất lâu, mỗi lần chị ngẩng đầu lên bán vé là y như rằng bắt gặp cô ấy yên lặng ở đó. Vì thế sau nhiều lần lặp đi lặp lại, chị không thể không để mắt chú ý.
Chị bán vé chưa từng thấy ai có thể bình tĩnh đến vậy. Chị làm việc ở đây mấy năm trời, đã gặp vô số loại người vô số tình huống, chắc chắn cho dù có hiền lành đến đâu chăng nữa, đợi hoài mà không thấy người ta đến thể nào cũng nhấp nhỏm, sốt ruột đứng dậy đi tới đi lui. Duy chỉ cô gái kia là ngoan ngoãn ngồi mãi một vị trí, lần đầu tiên chị thấy có người trầm ổn tới mức này.
Gần mười hai giờ, cô bé thay ca cho chị đã đến. Có điều chị không vội vã ra về như mọi ngày, mà vừa chậm rãi thu dọn đồ đạc vừa xem chừng cô gái kia, chị muốn nấn ná thêm một chút để thấy được người cô ấy đang đợi.
Đúng mười hai giờ, sau cùng chị cũng thấy cô ấy nhúc nhích, cô buông tiếng thở dài rất khẽ rồi đứng lên chậm chạp đi về phía thang máy, bả vai rũ xuống, sống lưng dù đã rất cố gắng vẫn không cách nào giữ thẳng, bóng dáng ấy hẳn đã mỏi mệt.
Ra khỏi trung tâm bách hóa, Cố Tiểu Khanh bước đi trên con đường đá cuội. Đã rất khuya, con phố đi bộ náo nhiệt ban ngày giờ phút này tĩnh lặng vô cùng.
Cố Tiểu Khanh bước dọc theo vỉa hè về phía trước. Phố đêm tịch mịch chỉ còn lại những âm thanh “lọc cọc” lạc loài trống rỗng phát ra từ đôi giày cao gót dưới chân và bóng hình đơn chiếc giăng dài dưới ngọn đèn đường vàng vọt.
Đoạn đường Phố đi bộ rất ngắn, tròm trèm chưa đầy năm trăm mét, dẫu biết là thế, nhưng đôi giày mới vẫn cứ cọ sát làm bàn chân cô nổi lên một đốm mụn bọc nước vừa nóng lại vừa đau. Cố Tiểu Khanh cúi đầu nhìn chân mình cười chế giễu: “Nhìn xem, đúng là mình mang giày cao gót không hợp mà.”
Về đến nơi, cả căn nhà một màn đen tối mịt, vắng lặng như không người ở, cô bật công tắc đèn, quả nhiên anh không ở nhà. Cô bỏ lại đôi giày cao gót phía sau, bước đến phòng khách, ngồi tựa vào sofa, chậm rãi thả mình nằm xuống rồi liền nhắm mắt ngủ.
¤¤¤
Âu Lâm Ngọc đã có một đêm cực kỳ rối loạn. Khi anh vừa đến Phố đi bộ thì nhận được điện thoại của Ngô Nhạc Thanh, trả lời anh là sự im lặng ở đầu dây bên kia, kế đó anh nghe Ngô Nhạc Thanh thều thào: “Lâm Ngọc, cứu tôi.”
Vài giây ấy, Âu Lâm Ngọc như chết lặng, trái tim anh đập dồn dập trong nỗi kinh hoàng: “Chị sao vậy? Đang ở đâu?” Anh run run hỏi.
“Tôi…đi…tai nạn xe.” Tiếng Ngô Nhạc Thanh yếu ớt rời rạc.
“Tôi hỏi chị đang ở đâu?” Âu Lâm Ngọc gần như gào thét.
Ngô Nhạc Thanh tiếng được tiếng mất, khó nhọc nói ra địa điểm gặp tai nạn. Cô vừa dứt lời, Âu Lâm Ngọc liền lặp lại với tài xế, bảo anh ta lập tức quay đầu xe. Tài xế là một người khác được công ty điều động, biết đã xảy ra tình huống khẩn cấp nên không dám hỏi lôi thôi, khẩn trương xoay vô lăng nhấn ga chạy thẳng đến nơi có sự cố.
Âu Lâm Ngọc liên tục nói chuyện qua điện thoại cùng Ngô Nhạc Thanh, anh hỏi han vết thương của cô, căn dặn cô gắng giữ tỉnh táo đừng nhắm mắt ngủ. Ngô Nhạc Thanh trả lời đứt quãng, giọng càng lúc càng nhỏ dần, một lúc sau Âu Lâm Ngọc không thể nghe được cô nói gì. Cuối cùng chút giọng nói yếu đuối còn sót lại mất hẳn sau một âm thanh va đập. Anh biết đó là tiếng điện thoại rơi xuống đất, cô ấy đã không còn sức lực.
Âu Lâm Ngọc vẫn giữ điện thoại sát bên tai, trong đó có một tập hợp hỗn tạp rối rắm gồm tiếng người hỗn độn, tiếng xe cảnh sát và xe cứu thương hú còi inh ỏi. Nỗi trống trải lấp đầy trong lòng anh, thời khắc này, anh có thể không sợ hãi, có thể không đau buồn, nhưng anh không thể ngăn lại một thứ cảm xúc mãnh liệt đang bao vây, nhấn chìm mình đến chết ngạt.
Khi họ đến hiện trường tai nạn thì xe cứu thương đã mang Ngô Nhạc Thanh đi, để lại một đầu xe bị đâm nát tới nỗi không còn nhìn ra hình dạng ban đầu. Âu Lâm Ngọc cầm