Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
di động đi đến trước xe, màu máu đỏ tươi vẫn rất nổi bật ngay tại vị trí lái, túi hơi an toàn bị thủng hoàn toàn, cùng với nó là dòng máu tích tụ, chảy thành hàng xuống cửa xe.
Anh đờ đẫn nhìn bốn phía, xung quanh văng vẳng tiếng nói chuyện ồn ào, dãy đèn trên đỉnh xe cảnh sát nhấp nháy màu đỏ rực sáng chói, nhưng trong mắt anh giờ chỉ là vùng đất hoang vu xám ngắt như tro tàn. Anh tự hỏi lòng mình: “Không phải đã muốn dứt bỏ tất cả sự điên rồ này để sống ngày tháng yên ổn rồi sao? Sao tự nhiên lại thành ra thế này?”
Khi Âu Lâm Ngọc đến bệnh viện Trung tâm Thành phố, Ngô Nhạc Thanh đã được đưa vào phòng giải phẫu. Cả y tá trưởng lẫn bác sĩ chính đều tập trung trên bàn mổ, không ai có thể nói cho anh biết tình trạng thật sự của cô.
Bệnh viện Trung tâm Thành phố là bệnh viện cấp 3A* tốt nhất của thành phố C, không những đứng hàng đầu về điều kiện cơ sở vật chất, máy móc trang thiết bị mà còn về trình độ chữa bệnh. Vì có chút đặc quyền, Âu Lâm Ngọc được phép đợi ở hành lang phía ngoài phòng giải phẫu. Sau lưng anh là cánh cửa đặc biệt, cánh cửa này chính là lối vào chỉ dành riêng cho bác sĩ và y tá, ngay cả những bệnh nhân làm phẫu thuật cũng không ngoại lệ; đồng thời theo quy định, tất cả người nhà đều chờ ở tiểu sảnh bên ngoài.
(*) Bệnh viện ở Trung Quốc được phân thành ba cấp A, B, C. Cấp 3A là cấp đặc biệt dành riêng cho bệnh viện đặc trị.
Hành lang rất yên tĩnh, không một tiếng động nào khác ngoài cái sắc lạnh của âm thanh kim loại cọ sát vào nhau thi thoảng rỉ rả từ phòng chuẩn bị phẫu thuật. Đối diện với lớp cửa kính trong suốt, Âu Lâm Ngọc có thể theo dõi tình hình đang diễn ra bên trong. Anh biết lồng ngực của Ngô Nhạc Thanh bị mở ra, máu đỏ tươi chảy vào ống dẫn rồi tuôn xuống một thùng inox bóng loáng.
Trong phòng mổ, mọi con người, ngóc ngách đều được soi rọi dưới ánh đèn sáng choang, thế nhưng từ góc nhìn này, anh không thể nào thấy được khuôn mặt cô, thứ duy nhất lộ ra bên ngoài chiếc áo giải phẫu là bàn tay trắng ngọc ngà vẫn còn hằn nguyên vết nhẫn trên ngón áp út.
“Vậy trong lòng con khó chịu lắm phải không?” Bà cụ dịu dàng hỏi. Cuối cùng hai hàng nước mắt đã lăn dài trên khóe mi của Ngô Nhạc Thanh.
“Aiz!” Bà cụ buông tiếng thở dài, rồi cầm lấy bàn tay đặt ngoài chăn của cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Hai bàn tay gầy yếu gặp nhau, một bàn tay tràn đầy nếp nhăn và lốm đốm đồi mồi, còn bàn tay kia dù trắng mịn như ngọc tạc nhưng lại khắc sâu vết nhẫn khó xóa nhòa.
Ai đó từng nói, mỗi bàn tay là một câu chuyện đời. Hai bàn tay này kể rằng, họ là hai thế hệ phụ nữ rất khác nhau, một người đã trải qua bao tang thương dâu bể – điềm nhiên và tĩnh tại, nhân từ và khoan dung; một người còn đang bất lực giãy giụa trong đau khổ tổn thương – bơ vơ và yếu đuối.
Bà cụ lau khô nước mắt nóng hổi trên khuôn mặt cô, ôn tồn cất tiếng: “Ngô gia này có hai người, người nào cũng như người nấy, đã quyết đi theo ai thì chết cũng không chịu quay đầu. Ngốc ạ, đợi vài chục năm nữa nhìn lại con sẽ thấy, chẳng qua chỉ là người qua đường mà thôi.”
Đợi đến khuya, khi Ngô Nhạc Thanh đã ngủ êm, Âu Lâm Tỷ đưa bà ngoại về, còn Âu Lâm Ngọc ở lại trông chừng bên giường.
¤¤¤
Giữa trưa hôm sau, Cố Tiểu Khanh chạy vào bệnh viện. Sáng thức dậy, cô phát hiện mình vẫn nằm trên sofa trong bộ quần áo hôm qua, gọi cho Âu Lâm Ngọc thì điện thoại vẫn tắt máy, cô bắt đầu hoang mang không biết anh gặp chuyện gì. Sau đó cô đến công ty, tất cả đều bình thường. Rốt cuộc mãi tới gần mười hai giờ trưa, nhờ Âu Lâm Tỷ gọi điện, cô mới biết chuyện Ngô Nhạc Thanh bị tai nạn xe hơi.
Xin phép Trương Diệu Dương xong, cô gấp gáp lái xe đến bệnh viện Trung tâm Thành phố. Giữa trưa, hành lang dãy phòng chăm sóc đặc biệt của tầng mười một tĩnh lặng không tiếng động. Lúc cô đi ngang qua phòng nghỉ của y tá, cô y tá ngồi bên trong đang “loạt xoạt” lật giở hồ sơ bệnh án. Nghe tiếng bước chân, cô ấy ngẩng đầu ơ hờ nhìn phớt qua Cố Tiểu Khanh, xong lại im lặng cúi xuống tiếp tục làm việc của mình.
Cố Tiểu Khanh đứng trước phòng bệnh của Ngô Nhạc Thanh, hít một hơi để lấy bình tĩnh, nhẹ nhàng gõ cửa hai lần. Một lát sau, giọng nói khàn khàn của Âu Lâm Ngọc truyền ra từ bên trong: “Vào đi.”
Phòng bệnh rất yên ắng. Vì đây là phòng chăm sóc đặc biệt theo tiêu chuẩn cao cấp nên cách bài trí tương đương phòng khách sạn, sàn phòng trải thảm mềm mại, có tivi, điện thoại, phòng vệ sinh riêng, mỗi phòng chỉ duy nhất một bệnh nhân vào ở.
Cố Tiểu Khanh đẩy nhẹ cửa. Trong căn phòng chan hòa ánh sáng, Âu Lâm Ngọc đang ngồi bên mép giường đút thức ăn cho Ngô Nhạc Thanh. Vừa bước vào, Cố Tiểu Khanh chợt nhớ ra mình đến quá vội nên không kịp mang theo bất cứ thứ gì, không hề giống một người đi thăm bệnh. Bởi chút quẫn bách đó, cô tần ngần đứng hoài ở cửa.
Âu Lâm Ngọc ngoảnh lại trông thấy cô, ngây ra một thoáng, sau đó bình tĩnh nói: “Em đến rồi hả?”
Cố Tiểu Khanh đi tới đứng cạnh anh, Ngô Nhạc Thanh đã tháo mặt nạ dưỡng khí, suy yếu gật đầu với cô.
Cố Tiểu Khan