XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

a sáng giữa những ngôi sao bé nhỏ quấn quýt xung quanh – thế giới tĩnh lặng nơi xa kia sao mà đẹp đẽ đến thế. Để rồi khi cúi xuống lại trở về với trần gian huyên náo phù phiếm, trước mắt chỉ có những tấm bảng quảng cáo kề vai san sát ganh nhau phô trương đủ thứ ánh sáng công nghiệp nhức mắt, chỉ có những khuôn mặt nửa sáng nửa tối qua lại xô bồ trên con đường đông đúc, và chỉ có một người đàn ông đang gục đầu vào thùng rác nôn thốc nôn tháo ở góc đường cách đó không xa.
Cố Tiểu Khanh ngồi trên xe tựa đầu vào tay lái, hai mắt mệt mỏi nhắm nghiền. Rất lâu sau cô bình tĩnh khởi động chiếc BMW màu đen vững vàng lái đi bỏ lại phố xá sầm uất và ánh đèn rực sáng mãi tận phía xa.
Âu Lâm Ngọc rời nhà hàng khi bữa tiệc xã giao kết thúc. Lúc đi vòng qua đầu xe anh thấy Cố Tiểu Khanh ngồi bất động ở vị trí lái thất thần nhìn đằng trước, ngay cả khi anh đến rất gần cô vẫn chưa nhận ra.
Tận đến khi anh mở cửa ngồi vào xe Cố Tiểu Khanh mới hoàn hồn sực tỉnh quay đầu hỏi anh: “Anh xong việc rồi à?”
“Ừ.” Âu Lâm Ngọc gật đầu đáp.
Yên lòng vì trên người anh không có mùi rượu, cô mở máy lái xe về nhà.
Họ ngồi cạnh nhau trong không gian xe yên tĩnh, Âu Lâm Ngọc hơi mệt không muốn nói chuyện, anh tựa đầu vào lưng ghế nghiêng sang bên nhìn Cố Tiểu Khanh. Cố Tiểu Khanh tập trung lái xe nên không biết ánh mắt Âu Lâm Ngọc đang dừng lại ở cô.
Anh chợt phát hiện ra nắng mùa hè nóng rẫy đã làm cô trở nên sạm đen và hao gầy đáng kể. Làn da cô luôn trơn láng nhẵn mịn một màu lúa mạch khỏe mạnh, trông cứ như chưa từng biết đến ngày đông âm u. Hai cánh tay mảnh khảnh đặt trên tay lái, mộc mạc đơn sơ không một món trang sức. Trang phục thông thường của cô chỉ là áo T-shirt và quần jeans giản dị. Nhìn thoáng qua cô chẳng khác nào cô nữ sinh thân hình còm nhom khô đét, sức quyến rũ hoàn toàn bằng không. Vậy mà chỉ duy nhất thân thể gầy gò ốm yếu này mới có thể khiến anh say mê, mới mang đến cho anh sự ấm áp anh khao khát dằng dặc bao nhiêu năm.
Âu Lâm Ngọc bất giác mềm giọng hỏi Cố Tiểu Khanh: “Tiểu Khanh, ngày mai sinh nhật em phải không?”
“Sao anh?” Vì quá bất ngờ nên ban đầu Cố Tiểu Khanh không kịp phản ứng, sau đó cô hỏi lại: “À, hình như vậy. Sao anh biết mai là sinh nhật em?”
Âu Lâm Ngọc có chút gượng gạo, ngồi thẳng lên, nói: “Ừ thì tôi xem hồ sơ nhân sự của em.” Sở dĩ Âu Lâm Ngọc không được tự nhiên là bởi, chuyện anh biết Cố Tiểu Khanh sinh nhật vào ngày mai thật ra nhờ sáng nay Ngô Nhạc Thanh nhắc anh.
“Em muốn sinh nhật thế nào?” Âu Lâm Ngọc hỏi cô.
“Em không biết, xưa giờ em chưa từng làm sinh nhật.” Giọng Cố Tiểu Khanh buồn buồn.
Quả thật Cố Tiểu Khanh chưa bao giờ được tận hưởng niềm vui mang tên sinh-nhật. Không rõ vì lý do gì, từ nhỏ đến lớn mẹ cô tuyệt đối không tổ chức sinh nhật cho cô, hồi bé cô còn thèm thuồng nhìn các bạn được ba mẹ làm sinh nhật, nhưng sau này trưởng thành rồi, cô không còn bận tâm đến nó nữa. Năm nào cũng vậy, đợi sinh nhật qua thật lâu cô mới sực nhớ ra mình đã lớn thêm một tuổi.
Âu Lâm Ngọc nhìn cô với cặp mắt không-thể-tin-nổi, Cố Tiểu Khanh quay sang anh, dùng nụ cười ngượng nghịu thay cho lời giải thích.
“Vậy năm nay em có muốn làm gì không? Tôi sẽ làm cho em.” Âu Lâm Ngọc dịu dàng nói.
Cố Tiểu Khanh không biết ngày sinh nhật thì nên thế nào mới phải, đầu óc vốn dĩ đơn thuần, cho nên những chuyện lãng mạn cầu kỳ cô đành buông xuôi chịu thua, cuối cùng cô quyết định: “Anh mời em đi xem phim đi, nhưng đừng để em đón anh, mình hãy gặp nhau ở trước rạp chiếu phim như người ta, anh thấy được không?”
Âu Lâm Ngọc cười xòa đồng ý. Lúc ấy họ đã có khoảnh khắc rất đẹp. Thậm chí Âu Lâm Ngọc còn cho rằng anh có thể dứt bỏ những si mê xuẩn ngốc để sống hết lòng với người con gái hiện tại.
¤¤¤
Qua hôm sau Cố Tiểu Khanh xin Trương Diệu Dương nửa ngày phép, cô đến thẩm mỹ viện chỉnh trang mái tóc, lại đến trung tâm mua sắm mua chiếc đầm Ports và đôi giày cao gót hiệu Belle mới tinh đẹp đẽ.
Cố Tiểu Khanh ướm vào bộ cánh mới, bước ra từ phòng thử đồ, cô gần như hóa thành một người khác. Mái tóc uốn xoăn thời thượng, váy liền thân đen tuyền thắt dây eo duyên dáng, đôi giày cao gót yểu điệu – trong gương là cô gái trẻ trung, năng động và sành điệu của thành phố hiện đại. Không phải Cố Tiểu Khanh không hiểu gì về làm đẹp, chỉ là bình thường cô không hề ngó ngàng gì đến chuyện này.
Cố Tiểu Khanh và Âu Lâm Ngọc hẹn gặp nhau tại rạp chiếu phim ở Phố đi bộ Vương Phủ Tỉnh, rạp chiếu phim đó nằm trên tầng cao nhất của trung tâm bách hóa Vương Phủ Tỉnh. Cố Tiểu Khanh ăn qua loa một món fastfood trong khu Food Court tầng dưới rồi đi thang máy lên trên.
Đại sảnh rạp chiếu phim được thiết kế theo phong cách lãng mạn rất ấn tượng, mùi bắp rang bơ thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Cố Tiểu Khanh ngồi vào chỗ trống trên hàng ghế nghỉ, bây giờ chỉ mới sáu giờ rưỡi, cô hẹn anh bảy giờ. Cố Tiểu Khanh im lặng chờ đợi, hơi lạnh rùng mình phả ra từ hệ thống điều hòa chạy hết công suất khiến cánh tay cô nổi lên một lớp da gà li ti.
Những cặp tình nhân trẻ tuổi bên cạnh Cố Tiểu