Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.
quan hệ huyết thống đã gắn kết số phận của họ vào nhau. Suy cho cùng, dẫu tình mẫu tử mẹ dành cho cô có lắt léo, phức tạp đến đâu, thì bà vẫn là một người mẹ và không người mẹ nào trên đời này có thể hoàn toàn ghét bỏ đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Dù bức tường ngăn cách cao vời vợi chất đầy những viên gạch đắng cay – tiếc nuối – oán hận ấy đang cản trở không cho hai mẹ con cô xích lại gần nhau, nhưng nào vùi lấp được tình mẹ thương con bất biến bao đời.
Mẹ về rồi, Cố Tiểu Khanh ở lại với ba chưa bao lâu thì ông Cố cũng giục cô về sớm nghỉ ngơi vì sợ con gái đi một mình không an toàn. Không còn cách nào khác, Cố Tiểu Khanh đành quanh quẩn bên cạnh ba một lúc rồi rời đi.
Nhưng, cô không về nhà ngay mà đến máy ATM ở gần bệnh viện rút tiền rồi quay lại bệnh viện, gọi điện thoại cho Âu Lâm Ngọc nói anh ra ngoài gặp cô.
¤¤¤
Họ ngồi trên băng ghế dài đặt giữa vườn hoa của khuôn viên bệnh viện. Đêm hè oi ả quả là thời điểm lý tưởng cho lũ muỗi hoành hành. Cố Tiểu Khanh bị muỗi đốt liên tục, không gian hoa cỏ tĩnh lặng cứ chốc chốc lại vang lên tiếng đập vào người rõ to của cô. Nhìn Âu Lâm Ngọc ngồi đường hoàng bên cạnh, Cố Tiểu Khanh không nén được ý nghĩ, chẳng lẽ đến muỗi cũng biết lựa người để cắn hay sao? Cô lấy xấp tiền từ trong túi đưa cho anh, nói: “Mẹ khăng khăng bảo em trả lại anh.”
Âu Lâm Ngọc mím môi không đáp, một lát sau anh nói: “Tôi không có ý gì khác.”
“Em hiểu mà, anh đừng nghĩ ngợi nhiều. Chuyện này cứ coi như là chúng ta chiều ý người lớn đi.” Cố Tiểu Khanh khéo léo nói.
Khóe môi Âu Lâm Ngọc xuôi xị, anh trả lời bằng giọng điệu chán chường: “Tôi đã làm một việc ngu xuẩn rồi.”
“Không phải đâu, anh đừng nghĩ vậy. Vốn dĩ ba mẹ em không biết quan hệ của chúng ta, bây giờ tự dưng vô duyên vô cớ được một người xa lạ giúp đỡ nên trong bụng thấy không thoải mái ấy mà.” Cố Tiểu Khanh an ủi anh.
Âu Lâm Ngọc nhận lại tiền, không nói thêm câu gì. Bất giác cả hai người đều im lặng. Sau đó Cố Tiểu Khanh dịu dàng nói: “Tối nay anh về nhà ngủ đi, nếu không yên tâm về y tá thì em sẽ ở lại trông chừng giúp anh, được không?”
Âu Lâm Ngọc lẳng lặng nhìn cô. Bắt gặp hai hốc mắt trũng đen đó, Cố Tiểu Khanh đau lòng không chịu được, cô đưa tay nắm lấy bàn tay của anh. Âu Lâm Ngọc liền trở tay giữ trọn bàn tay Cố Tiểu Khanh trong tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve: “Tôi không ngủ được.”
“Vậy làm sao bây giờ? Lỡ anh bị bệnh thì sao? Rồi bao nhiêu là việc ở công ty, ai sẽ thay anh gánh vác? Còn cả Ngô tiểu thư đang nằm trên giường bệnh nữa. Anh phải giữ gìn sức khỏe thật tốt thì mới có sức mà lo cho người khác được chứ. Về nhà nghỉ ngơi, nha anh?” Giọng cô mềm mại trong đêm im vắng.
Âu Lâm Ngọc đáp rất nhỏ: “Tôi ở đây với cô ấy một đêm nữa.”
Cố Tiểu Khanh thoáng chần chừ: “Hay em ở lại với anh?”
“Ừ, được.” Âu Lâm Ngọc gật đầu đồng ý.
Khi họ trở lại phòng bệnh, Ngô Nhạc Thanh đã an giấc. Dưới ánh sáng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn nhỏ đặt trên đầu giường, giấc ngủ của cô ấy rất đỗi bình yên.
Hai người đứng đối diện giây lát rồi Âu Lâm Ngọc nắm tay cô đi đến cạnh ghế sofa. Anh kéo cô ngồi xuống, còn mình thì nằm gối đầu lên chân cô. Họ không nói gì với nhau. Lát sau, Âu Lâm Ngọc vùi mặt vào bụng Cố Tiểu Khanh, buông tiếng gọi nhẹ bỗng: “Tiểu Khanh.”
Cô khẽ đáp lời: “Gì hả anh?” Trả lời cô là vòng tay ôm siết thắt lưng. Còn câu “xin lỗi” vừa đến đầu môi, anh đã cất trở lại vào trong lòng.
Cố Tiểu Khanh cúi đầu ngắm nhìn người đàn ông đang rúc vào lòng mình ngủ say sưa với một tư thế rất gò bó. Cô thầm thở dài nghĩ, tình yêu mà người phụ nữ trao cho người đàn ông của mình cũng giống như tình thương của mẹ với con, cho dù đứa con ấy có bao nhiêu tật xấu, phạm phải bao nhiêu lỗi lầm, mẹ vẫn bao dung và yêu thương con vô điều kiện.
Cô ngước mặt nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng nói cất lên từ tận đáy lòng: “Âu Lâm Ngọc, đến bao giờ anh mới có thể quay đầu?” Tức thì, một tiếng nói khác xuất hiện, lạnh lùng trả treo: “Còn cô thì sao, Cố Tiểu Khanh, khi nào cô mới chịu quay đầu hả?” Cố Tiểu Khanh cười tự giễu, cô và anh giống nhau quá sức.
Sáng hôm sau, họ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Ngô Nhạc Thanh đã dậy từ sớm và nhìn hai người rất lâu. Âu Lâm Ngọc vẫn ngủ mê mệt mặc kệ tiếng gõ cửa kiên trì kéo dài. Mãi cho đến khi Cố Tiểu Khanh lay lay anh, anh mới mơ màng tỉnh lại, nhoài người ngồi dậy từ trên đùi cô. Vì bị anh đè cả đêm nên giờ chân cô tê cứng, đành ngồi một chỗ không sao đứng dậy nổi.
Cuối cùng, không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi, người bên ngoài trực tiếp đẩy thẳng cửa đi vào. Đó là người đàn ông có thể chiếm lĩnh mọi ánh nhìn. Thân hình anh ta cao lớn rắn rỏi, gương mặt đẹp sắc nét đầy vẻ thâm trầm, phong cách ăn mặc đơn giản nhưng sang trọng, áo trắng và quần đen nhìn rất bình thường nhưng đều là hàng hiệu trên thế giới. Anh ta dừng chân ở cửa phòng, để đường nét cơ thể quyến rũ dưới chiếc áo trắng mỏng manh như ẩn như hiện giữa vùng nắng ngày hè chói chang, vàng rực. Trong phút chốc, ngoài hai từ “người mẫu nam” và “gợi cảm” đột ngột lóe lên trong đầu, Cố Tiểu Khanh không