Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

n chân rón rén đi qua thật nhanh để đến phòng của Ngô Nhạc Thanh.
Cố Tiểu Khanh tuyệt không có ý định nghe lén. Lúc đi, Ngô Nhạc Thanh vẫn nhìn ngoài cửa, vì thế không biết khi ấy nghĩ sao, cô đã không đóng kín cửa phòng. Bên trong, Âu Lâm Ngọc đang lau mặt cho Ngô Nhạc Thanh, động tác dịu dàng, trìu mến. Hình ảnh ấy, quả thật rất ấm áp. Bỗng nhiên Ngô Nhạc Thanh cất tiếng: “Lâm Ngọc, cậu biết không, thật ra tôi mệt mỏi lắm.” Câu nói chứa chan bao nỗi cô liêu.
Cố Tiểu Khanh khựng lại. Âu Lâm Ngọc chuyển sang lau ngón tay của Ngô Nhạc Thanh, mỗi ngón tay anh đều lau đến sạch bóng. Giọng anh trầm ấm: “Em dừng lại được không? Tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho em, em còn muốn tôi phải đợi bao lâu nữa?”
Cố Tiểu Khanh gần như ngã quỵ, toàn bộ sự chống đỡ trong cơ thể vụt vỡ vụn tan hoang. Cô kiệt sức tựa vào tường, khép chặt mắt. Trong tích tắc, cô bàng hoàng nghe thấy âm thanh đứt đoạn của sợi dây trói chặt cõi lòng ngần ấy năm.
“Tiểu Khanh.” Bên tai chợt vang lên tiếng gọi ôn tồn, Cố Tiểu Khanh quay đầu, tất cả đều nhòe đi trong đôi mắt ầng ậng nước. Nụ cười Mã Nguyên Bưu vẫn ấm áp và hiền hòa như thế. Hình như anh đã đứng phía sau chờ đợi cô rất lâu.






Đứng thẳng lưng, lau vội nước mắt ướt đôi gò má, cô gượng cười: “Cậu đến rồi hả.”
Mã Nguyên Bưu cười hiền lành: “Ừm, tớ định vào đây từ hai hôm trước đó chứ, ngặt nỗi bận nhiều việc quá.”
Cố Tiểu Khanh ráng cong khóe miệng, kéo ra nụ cười xộc xệch.
“Cậu có sao không?” Mã Nguyên Bưu đi đến trước mặt cô, quan tâm hỏi han.
Không đợi Cố Tiểu Khanh trả lời, tiếng động phía sau đã thình lình chen ngang. Ngoảnh lại, Âu Lâm Ngọc đang nhìn cô bằng ánh mắt có nhiều dấu hỏi.
Mã Nguyên Bưu dịu giọng hỏi: “Cậu phải về công ty rồi à?”
“Hả? Ờ, phải.”
“Tớ chở cậu đi cho, dù gì tớ cũng đang rảnh.”
Cố Tiểu Khanh chần chừ một chút rồi nói: “Ừm, vậy làm phiền cậu.”
Cố Tiểu Khanh nhìn ba, ông mới được y tá cho ăn sáng nên khá tươi tỉnh, phất tay xua cô đi: “Đi đi, đi lo việc của con đi, lát nữa có mẹ con vào với ba rồi.”
Cố Tiểu Khanh không nói gì thêm, đi cùng Mã Nguyên Bưu ra khỏi phòng bệnh.
Mã Nguyên Bưu cũng lái chiếc BMW, khác ở chỗ, xe của anh màu xám bạc. Đặc trưng của BMW là diện tích bên trong rất rộng và thoáng, động cơ lẫn tính năng đều tuyệt vời. Ngoài ra với hiệu quả cách âm hoàn hảo, người ngồi trong xe hoàn toàn không bị tạp âm bên ngoài quấy nhiễu.
Trong xe không sạch sẽ quá mức cần thiết, cũng không đơn điệu đến độ lạnh lẽo như xe Âu Lâm Ngọc. Ghế ngồi phủ đệm êm ái xen lẫn hương nước hoa mát dịu khiến không gian vây quanh bởi vật chất hào nhoáng, vô hồn trở nên ấm cúng và dễ chịu đến lạ lùng.
Trong tiếng nhạc dập dìu nhè nhẹ, Cố Tiểu Khanh ngoảnh nhìn cảnh vật trôi ngược ngoài ô cửa kính. Cả hai đều đưa mình vào im lặng.
Mã Nguyên Bưu dừng xe ở bãi đỗ của tòa nhà tập đoàn Dụ Long, đến khi quay sang Cố Tiểu Khanh, anh mới phát hiện cô đã tựa đầu vào cửa xe nhắm mắt ngủ lúc nào không hay.
Mã Nguyên Bưu nhìn người con gái bên cạnh mình. Chân mày cau chặt và khóe mắt còn đọng giọt nước mắt chực rơi nói với anh giấc ngủ của cô chẳng hề yên lành. Qua hai lần thấy cô phiền muộn, anh biết cô không còn là cô bạn cấp ba vô tư của nhiều năm về trước. Bây giờ cô đã trưởng thành, và song hành cùng sự trưởng thành là những khốn đốn, lao đao vì tình yêu.
Mã Nguyên Bưu buông nhẹ tiếng thở dài. Anh tự hiểu mình đến chậm mất rồi, mà thật ra, ngay từ đầu anh đã chẳng có vị trí nào trong lòng cô.
Anh cẩn thận lau đi nước mắt trên khóe mi Cố Tiểu Khanh rồi xoay người sang chỗ khác lẳng lặng chờ đợi. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi cô phải gánh chịu, và dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh vẫn muốn được làm người canh gác cho sự bình yên của cô.
Mã Nguyên Bưu không biết, cách đây không lâu, chính tại nơi đây, có cô gái nọ cũng mang tâm tình giống như anh. Để người đàn ông có được phút giây an tĩnh sau bao mệt mỏi, cô gái tình nguyện ngồi chờ bất động. Tình yêu của cô ấy, là ngày tháng dài lê thê chờ đợi trong tịch mịch bằng trái tim kiên định và dũng cảm.
Cố Tiểu Khanh ngủ không bao lâu thì tỉnh dậy. Kế bên, Mã Nguyên Bưu nhìn cô cười trìu mến. Cố Tiểu Khanh trơ ra nhìn lại anh, sau một thôi một hồi nín thinh, cô nói: “Cám ơn cậu.”
Vẫn giữ nụ cười trên môi, Mã Nguyên Bưu đáp: “Cậu đi nhé, cố lên.” Không muốn nói thêm mấy lời lễ nghĩa khách sáo với anh, Cố Tiểu Khanh quay người xuống xe bước vào tòa nhà.
Khi Cố Tiểu Khanh có mặt ở công ty, cơn nóng nảy của Trương Diệu Dương đã dịu xuống. Cô chẳng quấy rầy ai, chỉ lặng lẽ bắt tay vào làm việc.
Tan tầm sau một ngày tất bật, cô thu dọn đồ đạc, chải tóc, rửa mặt sơ qua rồi vào bệnh viện với ba. Tới nơi, cô không ngờ rằng không khí trong phòng bệnh sôi nổi đến thế. Mã Nguyên Bưu đã đến trước cô, đang chơi cờ vua với ông Cố.
Ông Cố tuy sức khỏe còn yếu nhưng tinh thần rất tốt. Khó khăn lắm mới có người giúp ông giải sầu cho nên ông háo hức bừng bừng, khó mà nằm yên như mọi bữa. Ông tựa vào đầu giườn


Old school Easter eggs.