Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1271 lượt.

g, bàn cờ nhỏ đặt phía trước, bà Cố đứng bên cạnh, ông bảo đi nước nào bà đi nước đó. Mã Nguyên Bưu ngồi đối diện với ông, cúi đầu tập trung hết sức nghiêm túc.
Cố Tiểu Khanh đi vào, mọi người ngước lên nhìn cô thay cho lời chào rồi liền quay lại chú tâm vào ván cờ. Bà Cố là người duy nhất lên tiếng: “Ăn gì chưa? Có để dành đồ ăn cho con đấy, con hâm lại rồi ăn.”
Cố Tiểu Khanh khẽ “dạ” một tiếng, lấy chiếc gà-mên cơm để trên tủ đầu giường cho vào lò vi ba hâm nóng.
Bà Cố làm món gì đó rất ngon. Có lẽ đối với con trẻ, trăm ngàn sơn hào hải vị và vô số bữa tiệc thịnh soạn vĩnh viễn không thể sánh bằng món ăn của mẹ. Cố Tiểu Khanh cắm cúi ăn ngon lành. Cô rất giống mẹ mình ở sự mạnh mẽ đối đầu với mọi hoàn cảnh. Mặc cho cuộc sống có cay nghiệt đến mấy, thì cô, không bao giờ để mình bị quật ngã.
Âu Lâm Ngọc gõ cửa bước vào khi Cố Tiểu Khanh vừa ăn xong, tay phải xách giỏ trái cây to tướng, tay trái ôm bó hoa tươi. Mọi người đều dừng lại để đón tiếp, bà Cố đón lấy quà cáp trong tay anh, nói mấy câu chào hỏi xã giao khách khí. Cố Tiểu Khanh đứng dậy đỡ bó hoa từ tay mẹ, rồi giới thiệu anh và Mã Nguyên Bưu với nhau. Hai người đàn ông bắt tay lịch thiệp và làm quen bằng những lời khen tặng chung chung của giới doanh nhân.
Sự có mặt của anh đã phá tan bầu không khí hòa hợp lúc nãy. Mọi người nói chuyện với vẻ câu nệ, giữ ý. Rất nhanh nhận ra ai cũng mất tự nhiên vì mình, Âu Lâm Ngọc chỉ ngồi một lát rồi lịch sự chào ra về. Ông bà Cố cũng không giữ anh lại, lúc đi, Cố Tiểu Khanh nối gót theo anh ra ngoài.
Hai người đứng cạnh nhau trên hành lang bệnh viện, không ai lên tiếng. Cố Tiểu Khanh nhìn mặt đất, còn Âu Lâm Ngọc cúi đầu nhìn mái tóc của cô. Sau một hồi trầm mặc, Cố Tiểu Khanh nói nhẹ tênh: “Ra ngoài đi dạo đi, em có lời này muốn nói với anh.”
Giờ này người đến thăm bệnh buổi tối đã vãn, vườn hoa nhỏ vắng vẻ, tĩnh lặng dưới ánh đèn đường tờ mờ. Hình như trời sắp đổ mưa, không khí âm ẩm hơi nước cùng cái oi nồng của mùa hè khiến người ta bức bối.
Cố Tiểu Khanh đi sau Âu Lâm Ngọc hai bước, chậm rãi tiến về trước. Sự im lặng vây lấy họ và khoảng trống mênh mang tối mờ chiếm cứ trái tim cô. Cô dừng bước, nhìn dáng hình anh từ từ kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Âu Lâm Ngọc đi cách xa vài mét mới phát hiện Cố Tiểu Khanh không đi theo anh nữa. Anh ngoảnh lại phía sau thì thấy cô đang nhìn anh đăm chiêu. Cuối cùng cô nói: “Lâm Ngọc, chúng ta chia tay đi.”
Âu Lâm Ngọc há hốc: “Tiểu Khanh, em…” Anh cứng họng. Nói gì đây? Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, anh gần như trở thành một gã vô liêm sỉ khi ngang nhiên đòi hỏi ở cô quá nhiều. Thế gian này nào có ai chỉ trao đi tình yêu mà không cần đáp lại. Hà cớ gì anh cho rằng anh được quyền giữ khư khư cái sự vô liêm sỉ của mình? Anh mím môi không nói được câu nào.
“Sau này anh nhớ…” Cố Tiểu Khanh nghẹn lời. Cô còn gì để nói? Mai sau người đàn ông này có quan hệ gì với cô nữa đâu, chuyện tốt chuyện xấu của anh đương nhiên chẳng tới lượt cô quan tâm.
Cố Tiểu Khanh khó nhọc hoàn tất câu nói dang dở: “Anh giữ gìn sức khỏe.”
Và một lúc lâu sau, cô khẽ khàng: “Tạm biệt anh, Lâm Ngọc.” Nói xong, cô xoay người sải từng bước về phía xa. Cô hỏi mình: “Là thế này sao? Mình cứ bỏ đi như vậy ư? Chín năm của mình sao trôi qua nhanh quá, nhắm mắt mở mắt ngày tháng đã rời đi. Chẳng còn gì nữa cả, sợi dây kia đã đứt mất rồi. Hóa ra thứ mình có chỉ là một giấc mộng thanh xuân đẹp đẽ.” Nước mắt cô rơi trên vạt áo.
Còn Âu Lâm Ngọc đang tự hỏi: “Cô ấy cứ thế mà đi sao?” Cánh tay anh vẫn giơ ra như muốn níu kéo nhưng đôi môi lại im bặt không nói nên lời. Giây phút tiếng “Tạm biệt” của cô thoảng nhẹ bên tai, anh bỗng đau thắt lòng.
¤¤¤
Những ngày tiếp theo, Cố Tiểu Khanh như con thoi chạy ngược chạy xuôi giữa hai đầu bệnh viện và công ty. Cuộc sống của cô vẫn ổn, ngoại trừ vài lần bất chợt ngẩn người ra, tinh thần thậm chí còn có phần khởi sắc.
Tháng chín đến với thành phố C mang theo tiết trời mát lành. Vết thương trên người ông Cố hầu như lành hẳn, ông cứ nôn nao muốn ra viện ngay lập tức. Khoảng thời gian này mỗi khi rỗi rãi là Mã Nguyên Bưu lại tạt vào bệnh viện, anh trở thành người thân thiết của cả nhà cô nói chung và bạn vong niên của ông Cố nói riêng. Cho nên ngày ông Cố xuất viện, anh đến đón như một chuyện hiển nhiên.
Sau hôm ấy đến nay Cố Tiểu Khanh không gặp lại Âu Lâm Ngọc trong bệnh viện, nhưng có vài lần cô nhìn thấy Nhan Thần Dật ở hành lang. Cô không còn qua phòng bệnh của Ngô Nhạc Thanh, bởi ở đó đã là một thế giới khác biệt mà cô không muốn đến gần.
Âu Lâm Tỷ ghé thăm ông Cố vài lần. Xem chừng anh đã biết chuyện cô và Âu Lâm Ngọc chia tay, song anh không hỏi cô câu gì. Mỗi lần anh đến đều hỏi han Cố Tiểu Khanh và ba mẹ dăm ba câu khách sáo, sau đó ngồi chơi một chút rồi rời đi.
Ông Cố ra viện hôm thứ bảy. Mã Nguyên Bưu sốt sắng lái xe đến rước. Sau khi mọi người về tới nhà, bà Cố giữ anh lại ăn bữa cơm trưa. Mã Nguyên Bưu hòa nhã thân thiện tới mức trông cứ như thể với ai anh cũng cực kỳ “hợp rơ”. Cơm xong, anh tự nh