Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
ếng: “Không phải anh nói rồi sao, anh đến đây chăm lo cho em.”
Cố Tiểu Khanh nghe xong phì cười: “Anh nghĩ xem, tôi là người lớn chứ đâu phải con nít mà cần anh chăm lo, còn nữa, anh chạy tới đây thì công việc kinh doanh bỏ đi đâu?”
Âu Lâm Tỷ thoắt nghiêm nghị, im lặng nhìn Cố Tiểu Khanh chằm chặp, Cố Tiểu Khanh cũng không tỏ ra yếu thế, nhướng mắt nhìn lại anh. Cuộc giao chiến bằng mắt giữa họ bất phân thắng bại. Kết cuộc Âu Lâm Tỷ giương cờ trắng đầu hàng với câu nói lấp liếm: “Em coi như anh tới du lịch đi.”
Cố Tiểu Khanh hết cách bắt bẻ, đành ôn hòa thương lượng: “Chỗ tôi nhỏ quá, hay anh ra khách sạn ở được không?”
Âu Lâm Tỷ lườm cô một cái: “Anh đang ở nhà em thoải mái, việc gì phải tìm khách sạn?”
Đến lúc này thì Cố Tiểu Khanh thật sự nổi giận, cô thẳng thừng: “Anh không ở khách sạn thế chẳng lẽ chúng ta cô nam quả nữ ở chung một nhà à? Lỡ có chuyện gì thì sao?”
Âu Lâm Tỷ khinh khỉnh: “Anh nói này Cố Tiểu Khanh, đầu óc em không trong sáng gì hết nhé, ai nói cô nam quả nữ ở chung một nhà thì nhất định sẽ có chuyện phát sinh?”
Bị anh bắt bí đến cùng đường đuối lý, cô chẳng thèm tranh cãi, đóng cửa cái “rầm” bỏ đi cho yên thân, mặc kệ anh muốn ra sao thì ra.
¤¤¤
Giông bão ra đi, ngày tháng nóng rẫy trở về. Vì thành phố Hải Nam có độ ẩm lớn, thế nên trời vừa trở nóng, ai nấy đều cảm thấy bực bội với cái oi bức và lưng áo mướt mồ hôi rin rít. Công ty bất động sản bên đối tác cấp cho Cố Tiểu Khanh một chiếc Santana. Không biết chiếc xe này chạy bao nhiêu năm mà nội thất bên trong cũ kỹ rách tươm, ngay cả hệ thống điều hòa cũng hỏng hóc không sử dụng được.
Cố Tiểu Khanh hạ cửa kính, chiếc xe lướt qua những ngọn gió khô hanh chạy thẳng một mạch về nhà. Về đến nơi thì cả người cô đã đổ mồ hôi nhễ nhại. Cô đậu xe vào bãi rồi xách theo mấy túi đồ ăn to đặt trên ghế lái phụ xuống xe.
Phải nói rằng, Cố Tiểu Khanh đang tức anh ách. Mấy hôm nay cô để ý thấy hình như Âu Lâm Tỷ định “cắm rễ” luôn ở nhà mình. Hàng sáng Cố Tiểu Khanh rời nhà đi làm, anh cũng theo chân cô ra ngoài, rồi buổi tối đúng giờ cơm lại lò dò về trong tình trạng mướt rượt mồ hôi mồ kê, hại cô nguyên một ngày mệt đứt hơi, về đến nhà còn phải nấu cơm cho anh. Bực nhất là, anh có vẻ đã quen với tấm đệm trải trên sàn nhà nên ngủ rất ngon lành, không hề có ý định muốn đi nơi nào khác.
Cố Tiểu Khanh khệ nệ xách mấy túi đồ ăn đi về phía tòa nhà tiểu khu. Từ đằng xa, cô đã thấy một người đứng ung dung, vững chãi dưới tàn cây trước lầu. Anh luôn là vậy, kiên nhẫn và bình tĩnh, cho dù lúc này phải hứng chịu cái nóng hầm hập của Hải Nam. Cố Tiểu Khanh gượng cười chào đón cậu bạn.
Trong bộ trang phục chỉnh chu, lịch sự, anh mỉm cười nhìn Cố Tiểu Khanh bước đến gần.
“Hi, sao cậu lại đến đây?” Cố Tiểu Khanh mở lời trước.
Mã Nguyên Bưu cười ấm áp: “Nếu tớ nói là đặc biệt tới thăm cậu, e rằng rất đường đột, thôi cậu cứ xem như là tớ đi du lịch đi.”
Cố Tiểu Khanh sững lại giây lát, sau đó lúng túng cười hỏi: “Mà sao cậu tìm được chỗ này?”
Mã Nguyên Bưu vẫn đáp lại thái độ gượng gạo của cô bằng nụ cười ấm áp: “Nếu thật sự muốn tìm thì chắc chắn sẽ tìm được.” Dường như anh không định nói cho cô biết, Cố Tiểu Khanh cũng phớt lờ không hỏi lại, bảo anh lên nhà ngồi chơi.
Cố Tiểu Khanh thoải mái mời anh vào nhà là vì yên chí giờ này Âu Lâm Tỷ chưa về, có ngờ đâu vừa mở cửa thì anh chàng bất ngờ ra đón trong chiếc tạp đề hình gấu Pooh và đôi tay còn đeo bao tay cao su. Mấy thứ đồ nội trợ này cách xa phong cách quý ông của anh một trời một vực, nhìn rất buồn cười.
Cố Tiểu Khanh giật thót: “Anh đang làm gì đấy?”
“Làm vệ sinh nhà cửa cho em chứ sao!” Âu Lâm Tỷ trả lời tỉnh khô, dứt lời thấy Mã Nguyên Bưu đứng sau Cố Tiểu Khanh, anh thoáng ngẩn người.
Cố Tiểu Khanh giới thiệu: “Đây là bạn trung học của tôi, Mã Nguyên Bưu.” Xong lại quay sang Mã Nguyên Bưu nói: “Bạn tớ, Âu Lâm Tỷ, đến Hải Nam chơi, đang ở tạm trong nhà tớ.”
Âu Lâm Tỷ lập tức khôi phục lại vẻ đứng đắn nghiêm chỉnh, tỏ ra như mới gặp Mã Nguyên Bưu lần đầu tiên, mau mắn tháo bao tay rồi nhiệt tình bắt tay anh. Hai người lịch sự chào hỏi qua lại, trao đổi những lời khách sáo vô thưởng vô phạt. Nghi thức xã giao được hai anh chàng thể hiện hoàn hảo không chê vào đâu được.
Âu Lâm Tỷ mời Mã Nguyên Bưu ngồi xuống sofa, rồi lại xăng xái pha trà rót nước. Anh nhiệt tình một cách thái quá, cứ như mình mới là chủ nhân đích thực của căn nhà này vậy. Trong khi đó, chủ nhà thật lại bị gạt qua một bên hết sức trắng trợn và chỉ còn cách dùng mắt thị uy: “Làm quá!”
Âu Lâm Tỷ làm ngơ ánh mắt cảnh cáo của Cố Tiểu Khanh, điềm nhiên ngồi xuống cạnh Mã Nguyên Bưu, niềm nở hỏi: “Anh Mã đến Hải Nam để giải quyết việc công à?”
Mã Nguyên Bưu hòa nhã cười đáp: “Nói là việc công cũng được, sẵn tiện ghé xem tình hình Tiểu Khanh thế nào.”
Âu Lâm Tỷ cười giả lả: “Anh Mã là bạn học của Tiểu Khanh sao? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe cô ấy nhắc tới anh?”
Trước kiểu nói xỏ xiên của Âu Lâm Tỷ, Mã Nguyên Bưu vẫn trả lời với sắc mặt bình thản như không: “Chúng tôi