Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.
giật gãy lìa nằm xơ xác giữa đường. Cảnh tượng bây giờ thật khiến người ta thon thót lo âu.
Hai người quanh quẩn trong nhà, rảnh rang nhàn hạ không có việc gì để làm. Ngồi xem tivi giây lát, thoáng đã cái đến giờ cơm tối, Cố Tiểu Khanh liền vào bếp chuẩn bị bữa ăn đơn giản vừa đủ cho hai người. Từ trước đến nay vốn là người chỉ biết ngồi một chỗ thưởng thức món ăn, nên lúc Cố Tiểu Khanh nấu nướng, Âu Lâm Tỷ chẳng những không giúp được việc gì ngược lại còn làm nhà bếp rối reng hơn. Mặc dù tính tình rất hiền lành và nhẫn nhịn, nhưng rốt cuộc Cố Tiểu Khanh cũng không nhịn được phải đuổi anh ra ngoài.
Lúc ăn cơm, Cố Tiểu Khanh hỏi Âu Lâm Tỷ: “Tóm lại anh tới Hải Nam làm gì vậy?”
Âu Lâm Tỷ cầm chén cơm, không nhìn Cố Tiểu Khanh, lơ đễnh đáp: “Anh đã nói là đến để lo cho em mà em không tin, em định hỏi tới khi nào mới chịu thôi?”
Cố Tiểu Khanh cúi xuống khẩy khẩy chén cơm, lời muốn nói tắc nghẽn trong cổ họng.
Bữa cơm tối kết thúc, họ lại trở về làm tổ trên sofa xem tivi. Thời điểm này, ngoài những tin tức thông báo diễn tiến cơn bão và giông gió hãi hùng đang được phát liên tục, chương trình truyền hình không có gì hay ho thú vị. Cuối cùng, Âu Lâm Tỷ bấm sang đài khác có chiếu tiết mục giải trí vui nhộn. Cố Tiểu Khanh ngồi yên trên sofa hào hứng xem, dù chỉ là những màn tấu hài nhàn nhạt chẳng có ý nghĩ gì nhưng ít ra cũng giúp căn nhà sống động hơn phần nào.
Chín giờ, điện thoại Cố Tiểu Khanh đặt trên bàn trà đột ngột đổ chuông. Cô nhìn số hiển thị trên màn hình, là Mã Nguyên Bưu. Dạo này Mã Nguyên Bưu thường gọi điện cho cô. Anh chàng và cô nàng độc thân chuyện trò với nhau như hai người bạn cũ, và cũng dừng lại đúng ở đó, tuyệt nhiên không có tình cảm nam nữ như người ta thường mơ màng liên tưởng. Vì thế Cố Tiểu Khanh rất nhẹ lòng khi ở cạnh Mã Nguyên Bưu.
Điện thoại kết nối, Mã Nguyên Bưu bình thản mở đầu cuộc gọi như bao lâu nay: “Tiểu Khanh, cậu đang ở đâu vậy?”
“Ở nhà, sao thế?” Cố Tiểu Khanh trả lời, thả lỏng người ngã ra sau ghế.
“Vậy tốt rồi, hôm nay tớ xem tivi thấy Hải Nam đang có bão, chỗ cậu có sao không?”
Cô vẫn thả lỏng cơ thể, uể oải đáp: “Chỗ tớ không sao, công trường ngừng thi công nên tớ ở nhà rảnh rang chả làm gì cả.”
“Thế thì cậu ở yên trong nhà nhé, trên tivi người ta nói tình hình bên ngoài xấu lắm.”
Cố Tiểu Khanh cười khẽ: “Tớ biết rồi, nhất định không ra ngoài đi lung tung đâu.”
Điện thoại vừa reo, Âu Lâm Tỷ đã nhìn Cố Tiểu Khanh không rời mắt, giờ lại thấy cô cười vui vẻ thế kia, trong bụng bắt đầu hậm hực.
Anh nói thật to: “Cố Tiểu Khanh, anh muốn uống nước.”
Cô cau mày nhìn Âu Lâm Tỷ, không nói một lời, cầm điện thoại vào nhà bếp rót nước. Người ở đầu bên dây bên kia lặng im trong khoảnh khắc, đương nhiên anh nhận ra giọng Âu Lâm Tỷ.
Một lát sau anh mới lên tiếng: “Tiểu Khanh, nhà cậu còn có người khác hả?”, anh nói hơi nhanh.
Cố Tiểu Khanh xoay người về phía bình nước, trả lời lẹ làng, không bận tâm cũng chẳng nghĩ ngợi: “Ừ, là một người bạn. Đến Hải Nam làm việc, gặp bão nên nán lại.”
Mã Nguyên Bưu cúi đầu: “Ra là vậy.”
Cố Tiểu Khanh không muốn nói dông dài về đề tài này, cô chào tạm biệt anh rồi ấn phím kết thúc cuộc gọi. Trở lại phòng khách, cô đặt cốc nước trước mặt Âu Lâm Tỷ.
Âu Lâm Tỷ dùng cặp mắt dọ xét nhìn cô: “Ai gọi đó?”
Cố Tiểu Khanh liếc nhìn anh, ngồi trở lại vào ghế: “Anh lại cảm thấy buồn chán rồi phải không?”
Chính Âu Lâm Tỷ cũng thấy mình quá ư vô duyên nên nín thinh, chuyển sang nằm dài trên ghế sofa.
Nháy mắt đã đến nửa đêm, Âu Lâm Tỷ ngồi dậy, mở to mắt nhìn Cố Tiểu Khanh, hỏi một vấn đề rất hợp tình hợp lý: “Anh nói này, tối nay chúng ta ngủ thế nào?”
Cố Tiểu Khanh thở dài một hơi, đứng lên vào phòng ngủ, lôi tấm đệm cất dưới giường đem ra trải ngoài phòng khách và phủ thêm chiếc chăn lên trên. Thu xếp xong, cô vào bếp làm cho mình ly sữa rồi bưng đến phòng ngủ.
Vừa đến cửa phòng ngủ, tiếng Âu Lâm Tỷ gọi sau lưng làm cô dừng bước: “Cố Tiểu Khanh.”
Cố Tiểu Khanh quay ra sau, Âu Lâm Tỷ ngồi xếp bằng trên đệm, đôi mắt trong sáng chứa đựng chờ mong ngước lên nhìn cô. Cuối cùng anh cũng hỏi được cái câu mà ngay sau khi bước qua cửa đã muốn hỏi cô: “Cố Tiểu Khanh, em vẫn ổn chứ?”
Cố Tiểu Khanh sững sờ đứng chôn tại chỗ, phải mất một lúc lâu cô mới có thể định thần lại. Sau khoảng thời gian dài trầm mặc, cô lặng lẽ xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa. Chuyện này tốt nhất đừng ai hỏi, hãy để vết thương lòng của cô được ngủ yên.
Cơn bão khiến cuộc sống của người dân Hải Nam bị gián đoạn hai ngày. Bão tan, trời quang mây tạnh, Cố Tiểu Khanh trở về những ngày lục tục đi làm. Rất tiếc tâm tình Cố Tiểu Khanh lại không quang đãng như bầu trời sau cơn bão, hiện tại cô đang bực dọc vì Âu Lâm Tỷ cứ bình chân như vại, ở lì trong nhà cô.
Sáng sớm ra đến cửa, không nhịn nổi nữa, cô hỏi luôn: “Này, nói thật đi, cuối cùng anh đến Hải Nam chi vậy?”
Âu Lâm Tỷ đang ăn sáng, cắn miếng quẩy, uống ngụm sữa đậu nành, nhìn Cố Tiểu Khanh đứng đổi giày ở cửa. Anh giật mảnh giấy ăn lau miệng, rồi rề rà lên ti