XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

mặt. Thành phố này không có nổi một ngọn gió mát lành. Mồ hôi trên người ướt mem, nom cô như thể mới lao mình ra khỏi vũng nước.
Trong căn nhà yên ắng, Cố Tiểu Khanh mệt lả, bủn rủn ngồi phịch xuống sofa rồi ngẩn người nhìn bước tường vôi trắng trước mặt. Thi thoảng có tiếng xe chạy vụt qua xé tan màn gió trên con đường cao tốc phía xa, rồi sau đó mọi thứ lại lùi về tĩnh mịch.
Vì tiếp nhận công việc dở dang của người khác, cô không có thời gian nghỉ ngơi, ngay ngày hôm sau cô đã phải có mặt tại công ty bất động sản phía đối tác. Họ cấp cho cô một chiếc xe để chạy đi chạy về công trường. Cố Tiểu Khanh đột ngột chen ngang ngay khi công trường đang vào giai đoạn thi công gấp gáp và khá căng thẳng, thế nên lúc đầu cô lúng túng không theo kịp. May mắn là trước đây cô đã từng tham gia thiết kế công trình này, vì thế sau những ngày đầu bề bộn, công việc đã từ từ đi vào quỹ đạo.
Cuộc sống của Cố Tiểu Khanh ở Hải Nam khá nhàn nhã. Mỗi ngày cô chỉ cần đi công trường một chuyến, đến đó lại được tự do hoàn tất phần việc của ngày trong vòng hai ba giờ đồng hồ, không bị ai quản lý. Rỗi rãi, cô sẽ đến nhà Lý Triết ăn bữa cơm miễn phí, hoặc theo cô nàng đi dạo phố sắm đồ cho phụ nữ có thai và trẻ sơ sinh. Ngày ngày đều trôi qua bình lặng, êm đềm và no đủ như thế.
Hải Nam là nơi bão táp thường xuyên càn quét. Cuối tháng chín, bão đổ bộ, công trường ngừng thi công. Nghỉ làm, Cố Tiểu Khanh đóng cửa ở nhà không dám ra đường. Sinh ra và lớn lên ở vùng đồng bằng, cô chưa bao giờ phải nếm trải cảnh mưa cuồng gió giật thế này. Mười hai giờ trưa, mây mù u ám giăng kín cả bầu trời, căn phòng tối mờ chìm trong tiếng mưa ầm ào xối xả như thác lũ trút nước. Trên con đường vắng bóng người, thảng hoặc có chiếc xe hơi hối hả lao đi trong trời mưa trắng xóa. Bão còn ở xa nên gió vẫn thổi với vận tốc bình thường. Nhưng khi bão thật sự tràn vào đất liền, sẽ kinh hoàng tới mức nào đây, Cố Tiểu Khanh quả thật không dám tưởng tượng.
Hai tiếng trước Lý Triết gọi điện dặn cô đừng ra ngoài, Cố Tiểu Khanh cũng không dám đi đâu. Cô trốn trong nhà ngồi trên ghế xem tivi. Đài truyền hình địa phương liên tục đưa tin về cơn bão, phóng viên đang trực chiến tại khu vực bến tàu nói “Bão sẽ đổ bộ trong hai giờ tới, gió giật cấp tám, thuyền bè đều phải về cảng để tránh gió.”, đang nói giữa chừng, một cơn lốc bất thần ập đến, nếu anh ta không kịp bám vào lan can bên cạnh thì chắc chắn đã bị thổi ngã nhào. Tình hình hiện tại vô cùng nguy cấp. Bất giác, cô cảm thấy căng thẳng.
Dáo dác nhìn quanh căn nhà, cô không thể ngăn mình khỏi cảm giác sợ hãi và ngay trong giờ phút cô đang nơm nớp lo sợ đó, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng đập cửa ầm ầm làm cô giật bắn người, suýt chút nữa hét ra tiếng.
Cô lấy lại bình tĩnh, không nghĩ ra được ai sẽ tới tìm mình vào giờ này. Cố Tiểu Khanh ngờ vực đi đến cửa, nhìn qua mắt mèo, hành lang tối như mực không thể thấy rõ bất cứ thứ gì. Cố trấn an tinh thần, cô mở cửa.
Ngoài cửa, Âu Lâm Tỷ ướt sũng nước, anh đang lo, đợi Tiểu Khanh mở cửa xong, có khi dưới chân anh đã thành một vũng nước nhỏ. Anh xách túi hành lý nhỏ gọn, người trông thê thảm nhưng nụ cười vẫn tươi roi rói.
Âu Lâm Tỷ khoe cả hàm răng trắng bóng, sảng khoái hứng khởi nhìn Cố Tiểu Khanh đứng trong nhà tròn mắt như cô ngốc, nói tỉnh rụi: “Nhìn xem Cố Tiểu Khanh, anh tới an ủi em đây, cho anh ở nhờ nhé?”
Nhìn những giọt nước trên cằm anh nhỏ xuống tí tách, Cố Tiểu Khanh nở nụ cười.
Chẳng qua nụ cười ấy có phần bất đắc dĩ.






Cô lặng thinh đứng nép sang bên nhường lối để Âu Lâm Tỷ vào nhà. Toàn bộ hành lý của anh đều ướt mềm vì mưa, chỗ cô lại không có quần áo để anh thay, hết cách, cô đành đưa anh mặc quần thể dục của mình. Chiếc quần đó đối với cô khá dài và rộng, vậy mà anh mặc vào lại ôm khít, ống quần còn hụt hẳn một đoạn dài, trông hết sức “ngố tàu”. Đó là Cố Tiểu Khanh thấy thế, chứ Âu Lâm Tỷ thì chẳng những không để ý gì tới tình trạng khó coi lúc này, mà còn cao hứng đung đưa lắc lư rảo mấy vòng trong nhà cô.
Cố Tiểu Khanh vào bếp làm đồ ăn cho anh, lúc làm xong đem ra, cô thấy anh ngồi xếp bằng trên sofa xem tivi, dáng vẻ rất ung dung, rất thư thái.
Chắc vì quá đói nên anh bưng cả chén cơm to ăn “rào rào”, không có chút gì giống với một Âu Lâm Tỷ từ tốn tao nhã trên bàn ăn mà cô từng thấy.
Cố Tiểu Khanh ngồi trên sofa nhìn anh chàng ăn cơm ngon lành trước mặt cô không chớp mắt. Thật ra, cô không nhìn anh mà chỉ đơn giản là hướng mắt về phía anh, bởi tâm trí cô đang lang thang ở nơi khác.
Đang ăn nửa chừng, Âu Lâm Tỷ bỗng ngẩng phắt đầu lên nhìn Cố Tiểu Khanh: “Thế nào? Tự nhiên thấy anh đẹp trai quá hả?”
Buổi chiều, trời bắt đầu nổi cơn giông. Những trận cuồng phong đến cùng mưa to vần vũ mạnh bạo đập rầm rầm ngoài cửa sổ. Đồng hồ mới điểm hơn bốn giờ chiều mà bầu trời đã ngập một màu đen kịt. Cố Tiểu Khanh đứng trong nhà nhìn quang cảnh bên ngoài qua khung cửa, cây cối trong tiểu khu đều bị gió thổi giạt về một hướng, một nhánh cây còn bị gió