Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

mất liên lạc vài năm, khoảng thời gian trước tình cờ gặp lại rồi giữ liên lạc cho đến giờ.”
Âu Lâm Tỷ còn định nói nữa thì đã bị Cố Tiểu Khanh ngắt lời, cô nhìn Mã Nguyên Bưu nói: “Mã Nguyên Bưu, cậu ngồi chơi nha, tớ vào thay đồ rồi lát chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Mã Nguyên Bưu gật gật đầu: “Ừ, cậu đi đi.”
Cố Tiểu Khanh trừng mắt cảnh cáo Âu Lâm Tỷ lần nữa rồi mới quay lưng đi vào phòng ngủ. Lúc đi ra, không biết hai người kia đang nói gì mà cười hì hì vô cùng hòa hợp. Nhưng nói gì đi nữa, cô vẫn thấy nụ cười đó cứ giả giả, không thật một chút nào..
Tới khi đi ăn, vì hai anh chàng đều không lái xe đến mà Cố Tiểu Khanh lại không muốn lái chiếc Santana cũ kỹ đã hành cô cả ngày nên ba người quyết định ra ngoài tiểu khu đón xe.
Lên xe, Cố Tiểu Khanh và Mã Nguyên Bưu cùng ngồi phía sau, Âu Lâm Tỷ liếc cô một cái, bất mãn và miễn cưỡng ngồi vào ghế trước.
Cố Tiểu Khanh đưa mọi người đến một nhà hàng bán món ăn Tứ Xuyên, khách khứa đông đúc náo nhiệt. Cô chọn ngồi ở đại sảnh, những mong tiếng ồn xung quanh có thể kéo giãn tình cảnh ngại ngần, lúng túng giữa họ.
Trong bữa ăn, ban đầu Cố Tiểu Khanh còn gắp thức ăn cho Mã Nguyên Bưu vài lần, về sau thì cô không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm. Chút thân thiện giả tạo giữa hai anh chàng khi nãy giờ đã bay biến, sự yên lặng nặng nề phút chốc bao trùm trên bàn ăn. Sau cùng Cố Tiểu Khanh lấy cớ đi vệ sinh để tránh xa cái không khí ngột ngạt đến khó thở mà cô không sao thích ứng được.
Cố Tiểu Khanh đi rồi, Âu Lâm Tỷ cũng buông đũa ngừng ăn. Anh châm điếu thuốc quay đầu hỏi Mã Nguyên Bưu: “Anh Mã đây cố ý đến thăm Tiểu Khanh phải không?”
Mã Nguyên Bưu cũng buông đũa, lạnh nhạt đáp: “Cho là vậy đi.”
Âu Lâm Tỷ phả thuốc: “Tiểu Khanh có bạn trai rồi, anh Mã biết chưa?”
Nét mặt không hề biến sắc, Mã Nguyên Bưu cười nói: “Chuyện đó tôi cũng biết đại khái, nhưng tôi đoan chắc một điều, bạn trai cô ấy không phải anh.”
Âu Lâm Tỷ nghẹn lời, nhưng những lời nói tiếp theo của Mã Nguyên Bưu mới thực sự dồn anh vào thế bí, vô phương phản bác.
Mã Nguyên Bưu rũ mắt, chậm rãi xoa tay, từ tốn nói từng câu từng chữ: “Anh Âu, nếu anh đã là bạn của Tiểu Khanh thì nên lo nghĩ cho thanh danh của cô ấy mới phải. Dù sao Trung Quốc chưa mở cửa hội nhập tới mức thoáng như vậy, trai chưa vợ gái chưa chồng sống chung một nhà ắt khó tránh được lời điều tiếng. Anh Âu nghĩ xem tôi nói vậy có phải hay không?”
Âu Lâm Tỷ nghẹn cứng họng. Anh biết đã đụng phải đối thủ đáng gờm, hắn ta nhìn hiền lành lịch sự thế thôi chứ dứt khoát không phải là kẻ dễ bắt nạt.






Hôm ấy quay lại chỗ ngồi, Cố Tiểu Khanh khó khăn lắm mới nuốt trôi bữa cơm sặc mùi thuốc súng đó. Khi màn ăn uống căng thẳng vừa kết thúc, cô vội vàng chào tạm biệt Mã Nguyên Bưu, anh cũng lịch sự chào lại cô và Âu Lâm Tỷ rồi lên đường trở về khách sạn.
Ngày tháng tiếp tục trôi qua êm thấm, sau những hôm sáng đi tối về đều đặn của Âu Lâm Tỷ, Cố Tiểu Khanh đã chấp nhận “sống chung với lũ”. Dẫu sao thì cô chỉ cần làm thêm một phần cơm, mà đôi khi còn được anh đỡ đần khoản lau chùi dọn dẹp nhà cửa. Tính ra, không có gì không tốt.
Đã mấy ngày liền cô không gặp lại Mã Nguyên Bưu. Phần vì anh không gọi điện cho cô, phần vì không muốn kéo bản thân vào những rắc rối phiền toái nên cô cũng không chủ động liên lạc với anh.
Tháng mười đến rất nhanh, những ngày này công trường thi công hoạt động liên tục để chạy đua cùng thời gian. Cố Tiểu Khanh dạo gần đây mệt bở hơi tai với núi công việc nhiều không đếm xuể. Hôm nay cô rời công trường trong ánh chiều chạng vạng, vừa nhếch nhác lấm lem lại vừa mỏi mệt bải hoải sau cả ngày tất bật. Ra đến cổng cô gỡ chiếc mũ bảo hiểm trĩu nặng trên đầu, lúc ngước mắt lên thì thấy Mã Nguyên Bưu đang đứng gần đó nhìn cô mỉm cười.
Cố Tiểu Khanh bước lại gần, cười nói: “Chào cậu.” Câu chào có đôi chút gượng gạo. Gượng gạo cũng phải, vì xét về nguyên tắc tiếp đãi bạn đến từ phương xa, việc nhiều ngày liên tiếp cô không hỏi thăm anh lấy một câu thật sự rất không phải phép.
Đi hết con phố ăn uống rộn rịp đó, con đường lại quay về yên tĩnh với những dòng xe lặng lẽ nối tiếp nhau đi qua. Đêm thành thị, ánh sáng lấp lánh rạng rỡ tỏa ra từ tấm biển quảng cáo kéo dài bóng hình chàng trai và cô gái rồi đan hai cái bóng ấy vào nhau, tưởng như rất gần, nhưng sự thật là họ cách nhau nửa thước, từng bước chân đều đặn, chậm rãi, cố định một khoảng cách không phải xa xôi cũng chẳng là gần gụi.
Một hai tiếng còi xe bất chợt truyền đến. Mã Nguyên Bưu bỗng nhiên lên tiếng gọi cô: “Tiểu Khanh.”
“Gì vậy cậu?” Cố Tiểu Khanh ngoảnh ra sau nhìn anh.
Anh dừng bước, nhìn cô đăm đăm, lời nói rõ ràng và kiên định: “Tiểu Khanh, làm bạn gái của tớ nhé.”
Anh dịu dàng cất giọng: “Tớ không dám tự nhận mình có điểm gì tốt đẹp hơn người khác, nhưng chí ít tớ sẽ hết lòng hết dạ với người mình thương. Tớ không biết bao năm nay cậu đã phải trải qua những chuyện gì, song có điều tớ biết người đàn ông kia không làm cho cậu cảm nhận được niề


Old school Swatch Watches