Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
giận dữ đến thế chứ? Đây quả thật là không thể tin được nha! Vì thế bọn họ rất dụng tâm nhìn chằm chằm vào Mạc Tịch Thiên đang nổi giận, dù sao—hắc! Cơ hội hiếm có nha! (Sax! Mấy vị bà tám quá đi, tội nghiệp Mạc đại ca.)
Nhưng bọn họ lại cảm thấy rất may mắn, may mà đối tượng khiến bảo chủ tức giận không phải là mình, bởi vì lúc bình thường tuy bảo thủ không có nổi giận cũng đã làm cho người ta không thở nổi rồi, hiện tại dùng hai từ ‘đáng sợ’ vẫn không đủ để miêu tả, giống như là muốn đem người ta ăn tươi nuốt sống vậy. Bọn họ vô cùng nhất trí, vô cùng đồng tình với hai thủ vệ đang run rẩy quỳ trên mặt đất kia. Đương nhiên, bọn họ tuyệt đối không có ý cười trên nỗi đau khổ của người khác, nhưng là hai người kia đã sợ đến nỗi cứ liên tục dập đầu, thân thể co rúm thành một khối, liền cảm thấy hiện tại mình thật sự quá may mắn.
“Bảo chủ tha mạng! Bảo chủ tha mạng!”
Mạc Tịch Thiên ép bản thân thu hồi lửa giận, lạnh lùng nói: “Nói rõ cho ta—sao lại không thấy nàng?”
Sau khi Mạc Tịch Thiên nghe xong hai người kia đứt quãng kể rõ, lập tức phái ra rất nhiều binh mã truy tìm tung tích của Kỳ Nhi. Nhất thời không khí khẩn trương tràn ngập cả Hồn Thiên Bảo, mọi người đều biết Kỳ Nhi tiểu thư mất tích, người bên trong bảo ai cũng lo lắng, một cô nương xinh đẹp, trong sáng, thông minh như thế sao lại mất tích được chứ? Mọi người ai cũng hy vọng Kỳ Nhi tiểu thư có thể bình an vô sự trở về.
Hiện tại, trong lòng Mạc Tịch Thiên vô cùng phức tạp, theo như thị vệ thuật lại thì Kỳ Nhi là bị người cướp đi.
Là ai lợi hại như thế có thể ra vào Hồn Thiên Bảo như chỗ không người vậy?
Đối phương có mục đích gì?
Rốt cuộc là ai to gan như vậy dám cướp đi người của Mạc Tịch Thiên hắn chứ? Hắn vừa chán nản lại vừa lo lắng, chỉ sợ có gì sai sót Kỳ Nhi sẽ....Nghĩ đến đó tim hắn như bị bóp chặt, cả đời này hắn sẽ hối hận!
Một cú đấm nặng nề lại rơi xuống, đánh vào mặt bàn gỗ lim vô tội, lập tức cái bàn vỡ thành từng mảnh rơi trên mặt đất.
Nhìn thấy bộ dạng đau thương không khống chế được của đại ca, Mạc Tương Vân không khỏi cảm thấy bất an. Có phải hắn đã làm sai rồi không? Chưa bao giờ thấy đại ca đau lòng đến vậy, dù cho Hồn Thiên Bảo gặp đại nạn đại ca cũng chưa từng mất khống chế như bây giờ, xem ra hắn đã đánh giá thấp địa vị của Kỳ Nhi trong lòng đại ca rồi, muốn đại ca buông tay cho Kỳ Nhi chỉ sợ là không thể, hắn không khỏi thở dài một cái, xem ra sau này hắn chỉ có thể cầu phúc cho mình mà thôi......
Hắn bước đến trước mặt Mạc Tịch Thiên thử dò xét một chút, nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, có thể đối phương cứu Kỳ Nhi ra cũng không có ý đồ xấu với nàng, chúng ta đừng suy nghĩ theo chiều hướng xấu được không?” Hắn khẽ nhắc nhở.
Ánh mắt Mạc Tịch Thiên chợt lóe, cũng không phải là không có khả năng này, nhưng sẽ là ai? Kỳ Nhi quen biết với ai chứ? Ở trong đầu loại trừ nhưng sao vẫn không nghĩ ra một ai? Hắn chưa từng nghe nàng nói về cuộc sống trước kia của mình, chưa hề cùng hắn nói qua về thân thế của nàng, toàn bộ những chuyện mà nàng đã trải qua! Hắn đau lòng hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm tư.
“Đại ca, Nhan Chân Khanh đã từng nói quan hệ giữa Kỳ Nhi và Giang Ngư của ‘Thủy Ngân’ không phải bình thường, mà Nhan Chân Khanh ba ngày trước lại trùng hợp rời khỏi Hồn Thiên Bảo, đệ nghĩ có thể có liên quan đến nhau không? Dù sao thì có thể ‘thần không biết, quỷ không hay’ xâm nhập vào trong bảo cướp người, chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường, huynh nghĩ có phải là hắn—Giang Ngư không?” Mạc Tương Vân dĩ nhiên sẽ không ngu ngốc mà thừa nhận mình cũng có phần trong chuyện này, chỉ có thể nói bóng nói gió nhắc nhở Mạc Tịch Thiên, trời ạ! Hắn đã gần như nói toạc ra rồi, đại ca còn không đoán ra được sao? Thật không ngờ nha! Luôn luôn nổi danh lý trí lại có thể vướng vào lưới tình, vốn là thông minh tuyệt đỉnh giờ cũng trở nên mơ hồ. Tóm lại, kết luận của Mạc Tương Vân chính là: nữ nhân là thứ tuyệt đối không thể đụng vào! Nhưng nếu bất hạnh đụng tới nữ nhân giống như Kỳ Nhi thì kết cục còn đáng thương hơn. (huynh rút ra kết luận hay nhỉ )
“Giang Ngư?” Mạc Tịch Thiên giọng điệu vô cùng nguy hiểm, trước đó Mạc Tương Vân đã nói qua một lần, quan hệ giữa hắn và Kỳ Nhi không phải là bình thường ư? Không bình thường là như thế nào? Hắn ghen tức trong lòng, tâm tư hỗn loạn, dùng sức lắc đầu một cái, hắn không muốn nghĩ tiếp nữa, trước mắt là mau chóng tìm được Kỳ Nhi, hắn muốn sớm xác định là nàng vẫn bình an vô sự.....
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết trời bắt đầu mưa phùn từ lúc nào, không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng....Hắn đối với nàng thật sự là nhất thời si mê chăng............
Đến bây giờ, nàng luôn chi phối hỉ, nộ, ái, ố của hắn, vậy bản thân mình thật sự chỉ là nhất thời si mê thôi sao?
Mười ngày sau.
Trong mười ngày này, Hồn Thiên Bảo gần như là xuất ra toàn bộ tinh anh truy tìm tung tích của Giang Ngư và Kỳ Nhi, nhưng một chút tin tức cũng không có. Chẳng lẽ bọn họ cứ như vậy mà biến mất sao?
Bên trong Hồn Thiên Bảo như bị mây đen bao phủ, không khí thật sự căn