Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.
y sợ hãi.
* Tấc: là đơn vị đo chiều dài, 10 phân = 1 tấc.
“Kỳ Nhi.........Nàng là Kỳ Nhi, cuối cùng ta cũng tìm được nàng........” Mạc Tịch Thiên ngửi được hương thơm thuộc về nữ nhân, là Kỳ Nhi, là Kỳ Nhi.....Kỳ Nhi của hắn đã trở lại. Đầu hắn từ từ chôn sâu vào cổ nàng.
Lạc Lạc hoảng sợ, cố giải thích cho hắn. “Mạc đại ca, ta không phải! Ta là Lạc Lạc, Lạc Lạc nha!”
Không ngờ hắn lại đột nhiên nổi giận, kéo nàng dậy, dùng sức lay động, kêu to: “Không, nàng không nên lừa ta, nàng là Kỳ Nhi, là Kỳ Nhi, chẳng lẽ.......Nàng....Nàng vẫn chưa tha thứ cho ta sao?”
Lạc Lạc bị hắn lay đến đầu óc choáng váng, theo bản năng dùng sức thoát khỏi hắn, không nghĩ đến Mạc Tịch Thiên bỗng nhiên buông tay, nàng còn chưa kịp phản ứng, “Bịch!” một tiếng truyền đến từ sau gáy của nàng, chấn động quá mức khiến trước mắt nàng liền hiện lên một màu đen, ý thức cuối cùng là—nàng—sao nàng lại ngã về sau như thế—sau đó liền ngất đi.
“Kỳ Nhi.....” Mạc Tịch Thiên nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, cố gắng đem nàng đặt ở trên giường.
“Kỳ Nhi....Ta....Ta không bao giờ.....để cho nàng lần nữa rời khỏi ta....”Mạc Tịch Thiên ở bên tai nàng thấp giọng nỉ non, dùng má cọ cọ vào má của nàng, thân thể từ từ đè lên nàng....
Bên ngoài, màn đêm vẫn tĩnh lặng như cũ, ánh trăng vẫn chiếu rọi khắp nơi, bên trong thư phòng tối đen đã yên tĩnh không còn tiếng động.......
Ở phương Bắc, có một đám yêu ma trong lúc vô tình liền lưu lạc ở nhân gian....
Hình dạng của Ma tộc cũng giống như con người, nếu lẫn trong đám người thì khó có thể phân biệt được.
Khác với con người là bọn chúng sinh ra đều có dị năng, tứ chi (2 tay, 2 chân) mỗi người đều được bao quanh bởi vảy màu sáng bóng, xinh đẹp. Hình dạng của bọn chúng vĩnh viễn không già yếu, cho đến khi chết thì thể xác mới có thể dần dần biến mất, giữ lại một tia sinh khí cho thế hệ sau hấp thụ để thuận lợi trưởng thành.
Song, bởi vì do không gian khác nhau nên bọn họ không có cách nào tùy ý xâm nhập nhân gian.
Nhưng là, trên thế gian này cũng không có chuyện gì là bất biến cả.
Một trăm năm trước, qua một trận động đất giữa hai giới liền xuất hiện một khe hở. Vừa mới bắt đầu thay đổi luồng không khí hỗn loạn vì thế đã khiến cho rất nhiều ma quỷ không thể thoát được liền bị hút đến nhân gian—
Đợi đến lúc vạn vật yên tĩnh lại thì nhóm ma quỷ kia đã mất phương hướng không thể tìm được đường về. Từ đó về sau liền lưu lạc tại xứ người....Bọn chúng đã nói như vậy.
Bọn chúng không tìm được đường về vốn là có dị năng nhưng do khác nhau về không gian nên đã mất đi hơn một nửa, so với nhân loại bình thường cũng không khác nhau là mấy.
Thời gian như nước chảy mây trôi, bọn chúng vẫn không tìm được đường về. Nhóm Ma tộc dần dần chết tâm, từ từ thử hòa hợp với thế giới nhân loại, thích ứng cuộc sống ở nhân gian, cùng con người sống chung.
Cuộc sống ở nhân gian rất dài, rất lâu, bọn chúng ở nhân gian vẫn tiếp tục duy trì nòi giống nhưng vẫn không quên tìm đường về nhà, cứ như vậy một đời rồi lại một đời......Về nhà đã trở thành khát vọng duy nhất của bọn chúng mà không thể cầu được.
Thế nhưng, ngay tại lúc bọn họ cho rằng có thể chung sống hòa bình với loài người thì có một sự kiện bi thảm xảy ra khiến cho nhóm Ma tộc căm phẫn, đồng thời phần lớn ma quỷ lưu lạc ở nhân gian cũng vì nó mà chết, chỉ còn lại vài tên ma quỷ may mắn sống sót.
Lúc bọn họ mới bắt đầu tiến vào cuộc sống ở nhân gian liền không dám thâm nhập quá sâu, chỉ dám ở tại những vùng có ít người để sinh hoạt, gần như không tranh với đời.
Tiếc là, càng về sau những phòng bị của bọn họ dần dần được dỡ bỏ, bắt đầu đối với nhân loại tò mò, vì thế, bọn họ có một người bằng hữu, hai người bằng hữu, ba người, rồi dần dần có nhiều bằng hữu hơn.....Nhưng bọn họ không hề biết thế giới loại người rất phức tạp, tâm tư của con người không thể lường trước được, dục vọng của loài người lại càng thêm vô cùng vô tận......
Mười tám năm trước, bọn họ phá lệ mang theo bằng hữu mà bọn họ tín nhiệm đến thăm quan tộc của mình, đem theo hy vọng được công nhận, đồng thời cũng mong mỏi những vị bằng hữu có thế lực cường đại trong nhân loại giúp bọn họ tìm được đường về. Kết quả là ngày hôm sau, bọn họ đã được biết đến mùi vị của hận thù—những bằng hữu mà bọn họ mang đến kia thừa dịp ban đêm lúc bọn họ ngủ say phóng hỏa thiêu chết tất cả, thậm chí ngay cả đời sau của bọn họ cũng bị thiêu chết—
Nhóm Ma tộc còn sót lại, trong lúc căm phẫn liền chia thành 2 phái.
Chủ trương của phái tiêu cực là không tiếp xúc với loài người nữa, gắng sức tìm đường trở về.
Phái còn lại đối với việc về nhà không còn...ôm bất kỳ hy vọng nào nữa, thề vì tộc nhân đã chết mà báo thù, thống trị thế giới loài người, đoạt lấy nó giống như đã báo được thù—“Đó chính là tổ chức ‘Huyết Ảnh’ đúng không?”. Kỳ Nhi hai mắt hồng hồng, nhìn sư phụ. Từ lúc nàng bắt đầu có trí nhớ, dung mạo của sư phụ cũng không hề thay đổi, năm tháng cũng không lưu lại được một chút vết tích nào trên khuôn mặt người. Nàng cứ nghĩ là do sư phụ có võ công th