Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

– bốn người duy trì một cuộc sống ngày ngày ngẩng đầu lên không gặp cúi đầu xuống cũng không thấy như thế, cho dù ngày nào chúng tôi cũng gần như đều có tám giờ, cùng hoạt động chung trong một không gian có bốn bức tường bao quanh, đôi khi khoảng cách gần đến mức đôi bên có thể ngửi thấy cả mùi nước hoa trên người đối phương nữa.
Trong khoảng thời gian này, truyền hình cáp bắt đầu chiếu lại bộ phim Những người bạn[4'>, hồi đó mấy chúng tôi đều là fan cuồng của Những người bạn. Nhưng khi Mỹ đã phát sóng đến tập 6, thì Thượng Hải mới chỉ phát tập 1, hồi ấy vẫn còn chưa có nhiều tài nguyên trên mạng như bây giờ, cũng chưa có những đường truyền tốc độ cao dùng công nghệ 4G cho phép tải dữ liệu xuống với tốc độ 720p thậm chí 1080p với các files dữ liệu dung lượng lớn. Tầm nhận thức của chúng tôi về điện ảnh Mỹ vẫn dừng lại ở những giọng nói quen thuộc của đám diễn viên lồng tiếng trên đài truyền hình. Tôi còn nhớ khi ấy đài truyền hình cáp Thượng Hải phát tập cuối trong loạt mười tập phim của Những người bạn vào năm 2006, bốn chúng tôi đã mua mấy chai Cola lớn, 3 suất gà rán Kentucky loại to mang về nhà, cùng cuộn mình trong chiếc chăn to chen chúc trên giường Cố Ly mà thưởng thức đoạn kết mà bao người mong đợi ấy – sau đó mấy năm, bọn tôi mới biết, khi bọn tôi nước mắt nước mũi sụt sùi thưởng thức cảnh hạ màn cuối cùng ấy, thì trên thực tế cảnh này đã chậm hẳn hai năm rồi, vì ở bên kia bờ đại dương, phim Những người bạn đã hạ màn từ năm 2004.
[4'> Tên tiếng anh là Friends.
Còn đến năm 2010, dường như người ta lại bắt đầu hoài cổ. Người máy mặt phẳng lòe loẹt đủ màu trong ký ức thời thơ ấu, nay đã biến thành Người máy biến hình phiên bản 3D, chúng càn quét các phòng vé trên thế giới với sức công phá của thuốc nổ và tốc độ của tia laser; tập thứ nhất Harry Potter chúng tôi bắt đầu đọc từ năm lớp bốn tiểu học, giờ đây cũng đã đến cao trào đầy nước mắt ở tập cuối phiên bản điện ảnh, nhớ lại hồi đó, trong hộc bàn ở lớp lúc nào cũng nhét sẵn một cuốn sách truyện vừa đọc với hai mắt thèm thuồng đến sáng rỡ, vừa mơ mộng rằng mình cũng có thể múa may chiếc đũa thần giống bọn nhóc trong truyện, còn bây giờ người ta lên mạng bàn tán về những điều mình nghĩ; hay như tiểu thuyết Sex and the City được những cô gái đại học vừa mới biết thế nào là thời trang thế nào là tình dục, say mê đến điên dại hồi đó, cũng bắt đầu được chuyển thành phim, tuổi tác của mấy nữ diễn viên chính trong phim cộng lại chắc phải đến hơn hai trăm tuổi, nhưng không hề cản trở họ điên rồ kiếm tiền nhờ vào sự hoài niệm của mọi người về năm tháng đã qua, sự tiến bộ của điện ảnh không chỉ nằm ở khả năng có thể dùng CG để ảo hóa ra Avatar hoặc Yêu tinh xanh, mà còn nằm ở chỗ có thể biến một Sarah Jessica Parker 50 tuổi trông vẫn như Carrie 39 tuổi trong ký ức của chúng tôi, tất nhiên, Botox cũng giúp sức không nhỏ.
Lúc này, ngay cả phim Những người bạn cũng được lôi ra chiếu lại. Được cái nó vẫn giữ dáng vẻ của hồi đó, chứ không biên tập lại thành một phiên bản mới nhất hay phiên bản điện ảnh gì đó.
Hôm ấy tôi vô tình lang thang trên các trang mạng của Trung Quốc, đọc được tình hình hiện tại của mấy diễn viên chính khi xưa, dường như đều chẳng mấy lạc quan, tuy mọi người đều đang nhao nhao quay phim truyền hình, nhưng chẳng ai muốn dừng lại một chút để tìm hiểu về cuộc đời sau phim của những diễn viên này.
Tôi ngẩn người nhìn vào màn hình trang web, sao mà giống chúng tôi đến thế.
Hồi chúng tôi còn ở bên nhau, mỗi lần tụ tập thì dường như có thể lật tung cả bến Thượng Hải, làm sập cả phố Nam Kinh, lúc này đã mỗi người một ngả, bị dồn đánh đến mức phải hiện nguyên hình, biến thành những kẻ qua lại trên phố không thể bình thường hơn được nữa. Giống như nhóm hát đã từng một thời hô mưa gọi gió, sau khi tan đàn xẻ nghé, sẽ nhanh chóng bị người ta quên lãng.
Thậm chí tôi cũng dần quen với cuộc sống chỉ có cuộc sống hai người tôi và Cố Ly trong căn biệt thự rộng thênh thang. Không có Đường Uyển Như và Nam Tương, những cuộc trò chuyện giữa tôi và Cố Ly cũng dần ít đi, hơn nữa dạo gần đây nó cũng trở nên bí hiểm, hành tung thoắt ẩn thoắt hiện. Không chỉ không gặp được nó trong biệt thự, mà tôi khi ngay ở công ty cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Nhưng mỗi khi tôi chuyển tài liệu hoặc cà phê cho Cung Minh, thi thoảng có thể bắt gặp nó đang ngồi trên ghế đối diện với bàn làm việc của Cung Minh bàn bạc to nhỏ gì đó. Phần lớn thời gian xem chừng đều là bàn bạc công việc bình thường, Cố Ly cầm một xấp tài liệu trên tay rồi báo cáo tình hình tài chính các dự án với Cung Minh, trông chẳng khác gì nữ phát thanh viên dẫn chương trình tin tức đang chăm chú nhìn vào máy tính nhắc lời vậy, còn Cung Minh chỉ phụ trách hai việc: lắc đầu, hoặc gật đầu.
Chỉ có một lần, tôi bắt gặp Cố Ly và Cung Minh tranh cãi, khi đẩy cửa bước vào đúng lúc tôi bắt gặp dáng vẻ Cố Ly vừa đập bàn đứng lên, ngay tức khắc tôi bị diện mạo kích động đến đỏ mặt tía tai của nó hù cho giật mình, tách cà phê trên tay hắt đi một nửa lên thảm sàn nhà màu trắng của Cung Minh, khi đó tôi