Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
ột nhiên bị ép buộc phải trèo lên dây thép, chẳng ai dám manh động để tránh cảnh đắm hết cả thuyền. Tổ rơi xuống đất lẽ nào trứng còn nguyên vẹn, cho dù công ty vẫn tiếp tục hoạt động kinh doanh, chưa cắt giảm tiền lương và nhân sự, nhưng trong thời đại mà chỉ số CPI nhảy vọt không ngừng giống như nhiệt kế trong nách của người béo lên cơn sốt, thì không tăng lương cũng chẳng khác nào bị giảm tiền.
Ngay cả Kitty dạo gần đây cũng không còn điên cuồng mua sắm giày cao gót nữa. Phải biết rằng, trước đây con vật mà chị ta yêu thích nhất là con nhện, từng có thời chị còn muốn xăm hình con nhện lên vai, trước sự nghi ngờ của tôi, chị ta nói: “Vì nó có tám chân! Ngày ngày có thể đi bốn đôi giày cao gót khác nhau!” Tôi châm chọc lại: “Vậy chị nên thích con rết thì đúng hơn!” Chị ta đã nghiêm túc từ chối lời đề nghị của tôi: “Không được, thế thì tôi phá sản mất.” Thậm chí ở công ty đã bắt đầu có người đem cơm đi làm – phải biết rằng trước đó, “M.E” chỉ có hai loại người, một loại người không ăn cơm, chẳng hạn như nhóm cố gắng ép xác đến gầy đét mà đầu têu là Kitty, một loại chỉ cần ăn cơm là có thể dùng chi phiếu để thanh toán, đó là nhóm giám đốc với Cố Nguyên, Cố Ly đứng đầu. Đã không làm được quỷ đói mặc áo vàng đeo bạc, thì chí ít cũng đừng biến thành thằng cùng đinh da bọc lấy xương – ăn nhiều thêm chút, chí ít khí sắc xem ra cũng hồng hào, tướng mạo cũng không đến nỗi nhếch nhác.
Nhưng không phải ai cũng sống cảnh giật gấu vá vai như thế. Luôn có một số người là vật cưng của Thượng Đế. Từ trước đến nay tôi vẫn dán cái mác này lên người Cung Minh, Sùng Quang, hoặc Cố Nguyên, Cố Ly. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày, tôi sẽ đem từ ngữ này đặt trên đầu Nam Tương. Nó có thể là “Hồng nhan bạc mệnh”, có thể là “nàng lọ lem tội nghiệp”, có thể là “hang sâu u lạnh ai nào biết”, có thể là “nàng công chúa ngủ trong rừng”, nhưng nó không thể nào, cũng như không nên là “vật cưng của Thượng Đế”. Có thể tôi đã nhầm. Sự hiểu biết của Nam Tương về thị trường nghệ thuật và vốn liếng về tri thức nghệ thuật, khiến nó như cá gặp nước trong quá trình chuẩn bị tạp chí mới. Sau khi gần như đã hoàn thành mấy hạng mục công tác tính toán chung, nó đã từ trợ lý mỹ thuật thăng chức lên làm chủ quản mỹ thuật, sau đó, tôi lại nghe tin nó đã trở thành tổng giám đốc kinh doanh của tạp chí mới. Nó chính là con cá muối trở mình sống lại, nó đắt như giấy Lạc Dương[3'>, nó chính là con cá chép đã vượt long môn kia, lắc lư vùng vẫy bơi từ phố Đông đến phố Tây – huống hồ đằng sau nó còn có một người bạn trai đang nắm trong tay một số lượng lớn cổ phần của công ty làm hậu thuẫn vững chắc.
[3'> Thời Tây Tấn, đô thành Lạc Dương có một nhà văn lớn tên là Tả Tư. Ông này rất tài hoa, văn chương sắc bén. Qua mười năm dốc lòng sáng tác, cuối cùng ông này đã hoàn thành được một tác phẩm lớn tên gọi Tam Đô phú. Vì được các nhà phê bình nổi tiếng khen ngợi, cho nên tác phẩm này nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của mọi người, nhà nhà đều muốn có một quyển. Nhưng thời đó kỹ thuật in ấn còn chưa được như ngày nay, việc truyền bá ấn phẩm, hoàn toàn phải dựa vào in ấn thủ công. Vì ai ai cũng cần mua giấy để sao tác phẩm, cho nên giấy Lạc Dương không thể nào thỏa mãn hết nhu cầu ấy, thành ra giá giấy tăng cao chưa từng thấy. Sau này, thành ngữ “đắt như giấy Lạc Dương” dùng để ca ngợi tác phẩm nhận được sự yêu mến vô cùng của độc giả, bán rất chạy.
Tôi đã làm trong “M.E” được hơn ba năm, hiện giờ cấp bậc hành chính còn thấp hơn cả Nam Tương. Cho dù tôi và Kitty đều được xem là trường hợp đặc biệt, quyền hạn vô hình trên tay rất lớn, suy cho cùng chúng tôi đều là người theo sát bên hoàng đế, dù chẳng thể đầu ấp tay gối mà thủ thỉ tâm tình thì chí ít cũng có thể xiên xẹo mấy câu. Nhưng trong ván cờ này, Nam Tương là người đang ngự trị trên chúng tôi – chí ít trong mỗi cuộc họp hàng tuần do Diệp Truyền Bình triệu tập, đều có một chiếc ghế thuộc về nó, còn tôi, chỉ khi Cung Minh yêu cầu cà phê, mới có tư cách đẩy cánh cửa lớn luôn đóng im ỉm kia mà bước vào.
Ngày nào cũng phải bê một tách cà phê đến, dưới ánh mắt như tôi không hề tồn tại của mọi người, bước vào căn phòng họp ấy, đón nhận sự sỉ nhục đã được dành riêng cho mình. Tôi chưa từng dám ngước mắt lên nhìn về phía Nam Tương, vì không biết khi nhìn thẳng vào ánh mắt ấy rốt cuộc sẽ đem đến cảm xúc gì. Tôi cũng không dám nhìn Cố Ly, vì tôi biết trong ánh mắt đó sẽ là ánh mắt tràn ngập sự đồng tình.
Tôi càng không dám nghĩ đến chuyện nhìn Cố Nguyên, bất kể cảm xúc trong mắt anh ta với tôi là gì, tôi cũng không muốn nhìn. Tôi căm thù anh ta.
Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như vậy, chẳng có sự kinh ngạc hay mừng rỡ quá lớn, cũng chẳng có đau đớn hay thương cảm quá mãnh liệt. Vì mấy đứa tôi chỉ cần không chụm lại bên nhau, thì dường như Thượng Đế cũng chẳng còn hứng thú xem kịch nữa, cuộc sống của chúng tôi giống như từ trạng thái của những cơn sóng lớn cuồn cuộn lúc triều dâng lên trên sông Tiền Đường, biến thành những con sóng lăn tăn trên Biển Chết rồi. Tôi, Nam Tương, Cố Ly, Cố Nguyên