Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

gió thổi khô, trở nên giòn tan, khi đó, chỉ cần một mồi lửa, có thể đốt cháy sạch. Sau đó lại đem tro lá rắc lên đất trong vườn, sẽ tăng độ phì cho đất. Những chiếc lá này sinh ra từ đất, lại trở về với đất. Tôi nhớ người xưa thường nói, cây cỏ khô héo, chẳng buồn chẳng vui.
Chỉ có điều trong sân đã thiếu đi Giản Khê, thiếu đi Cố Nguyên, thiếu đi Vệ Hải, thiếu đi Nam Tương, thiếu đi Đường Uyển Như, thiếu đi Neil, một cuộc đại dọn dẹp vốn dĩ phải vô cùng náo nhiệt, với những tiếng cười giòn tan không dứt, nhưng lại trở nên vắng vẻ thê lương đến nhường này. Mùa Giáng sinh năm ngoái, chúng tôi còn quây quần bên nhau, cùng treo những quả cầu Giáng sinh bằng gốm và những chiếc chuông bằng pha lê trên cây tuyết sam trước cửa nhà, chúng tôi còn đặt cả giá quay ngỗng trong sân, cho dù cuối cùng con ngỗng bị nướng thành “vật gây ung thư” màu đen ngòm, nhưng tâm trạng vui vẻ chẳng hề bị ảnh hưởng, vì chỉ cần có rượu là đủ, đủ để hạ điểm cười của mọi người xuống đến mức thấp nhất, “Tiểu Minh một hôm dạo phố, giẫm ngay một đống phân chó!” “…Ha ha ha ha ha ha buồn cười quá!!” Chỉ cần có tiếng cười, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Tôi đột nhiên dừng lại. Sau đó quay đầu nhìn bóng dáng Cố Ly, bãi cỏ trống trải và căn biệt thự cũ ngập trong màn sương ở phía xa, càng tôn thêm sự cô đơn của nó. Tôi thậm chí còn nhớ đến đám tăng lữ đang lầm lũi quét sạch những bật đá dài dằng dặc trước cửa chùa trong buổi ban mai khi chúng tôi đến núi Nga Mi. Cả sân vườn ngập dưới bầu không khí như vậy, tỏa ra một sự thương cảm đến lạnh người.
Xa xa, tôi nghe thấy tiếng chuông leng keng từ chiếc xe đạp của người bưu tá.
Tôi chà chà tay lên chiếc quần lao động, gỡ khẩu trang xuống, đẩy cánh cửa nhỏ chỗ sân ra. Bưu tá cầm một bức thư mỏng tang đưa đến tay tôi.
Tôi xé thư ra, là hai tấm bưu thiếp Neil gửi từ New York về, tôi và Cố Ly mỗi người một tấm, chữ viết phía sau giống hệt nhau, chỉ một câu ngắn bằng tiếng Anh, đó là điều chúng tôi đều quen thuộc, bút tích thuần thục của Neil.
Tôi vuốt lại mái tóc, rồi ngồi xuống bậc thềm đá của sân, cái gương mặt England đầy sức hút kia của Neil lại hiện lên. Đôi mắt xa xăm, sống mũi thẳng tắp, lồng ngực và đôi vai rộng với những múi cơ chắc nịch của hắn. Chỉ mới tiễn hắn đi có mấy ngày, nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy như đã mấy năm trôi qua.
Tôi ngoảnh đầu lại, phát hiện Cố Ly đã biến mất.
Tôi đứng dậy, bước vào trong nhà, quan sát một lượt, chẳng thấy Cố Ly đâu, khi trở lại phòng khách đã thấy Cố Ly đang trốn trong nhà vệ sinh.
Tôi áp mình lên cửa, gõ nhè nhẹ, không có tiếng trả lời. Bởi vì tôi nghe thấy tiếng khóc của Cố Ly bên trong.
Trán tựa lên cửa gỗ, hơi lạnh truyền sang khiến tôi chợt thấy thương cảm. Tay phải tiếp tục gõ lên cửa, giống như tiết tấu du dương của một bản nhạc vô hình nào đó mà chẳng thể nghe thấy được trong không trung, nếu lúc này có ai nghe thấy, nhất định sẽ cảm thấy tôi giống một nữ bệnh nhân mắc chứng điên loạn vì thất tình.
Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, thực ra tôi đang ảo tưởng thứ bản thân mình đang vỗ nhẹ kia không phải là cửa gỗ, mà là vỗ lên lưng Cố Ly, giống như mỗi lần sau khi uống đến say mèm rồi phủ phục bên bồn cầu nôn mửa, nó đứng phía sau, vừa vuốt ve mái tóc, vừa vỗ vỗ nhẹ lên lưng chúng tôi.
Sao tôi lại không biết, người khó chịu nhất là Cố Ly chứ.
Tòa biệt thự này, nơi từng được chúng tôi gọi là “nhà” trong vô số câu nói kiểu như “Chết tiệt, hôm nay lại phải tăng ca, không thể về nhà đúng giờ được “, “Khi cậu về nhà, nhớ lấy giúp tài liệu này cho tớ nhé”, “Nước lọc trong nhà hết chưa”, “Tối đừng ăn ở nhà, ra ngoài ăn đi”, đều do một tay Cố Ly tạo nên.
Tôi từ từ khuỵu xuống, dựa vào bên cửa, thi thoảng khẽ gọi: “Cố Ly?” “Cố Ly?” Cũng trong khoảnh khắc ấy, tôi lờ mờ nhìn thấy ánh mặt trời đang dần sáng lên ngoài cửa sổ.
Ánh mắt tôi lại lần nữa rơi xuống dòng bút tích Neil viết cho:
I will always miss you like a darling.






Bên ngoài trời đã đổ mưa. Khi bắt đầu, chỉ là những tia nước mong manh như kim thêu hoa lạnh buốt tinh tế, Thượng Hải được bao trùm trong luồng ánh sáng nê-on, đột nhiên biến thành một vùng mờ ảo, trên trời như có những cơn mưa tuyết màu trắng tinh khôi mịn màng đang tung bay mịt mù, nhưng dần dần, mưa bắt đầu dồn dập, hoàn toàn không giống mưa Thu, mà như những cơn mưa ào ạt đến cùng nhưng cơn bão mùa hạ. Kính chắn cửa sổ bị những giọt mưa đập vào vang lên thứ âm thanh lộp bộp lộp bộp.
Sau khi vào thu, buổi sáng Thượng Hải luôn giăng một màn sương mù. Trời đất mờ ảo trong thứ ánh sáng màu xám xanh luôn hiện lên vẻ thương cảm. Kinh tế Thượng Hải cũng bắt đầu nguội lạnh như tiết trời đầu thu vậy, tuy không đạp gấp thắng xe, nhưng hận không thể đạp thủng chân ga trước đó, cuối cùng cũng phải từ bỏ.
Trời đổ sụp xuống, Diêu Minh[1'> gánh; kinh tế sụp xuống, bất động sản gánh trước. Ngoài những cao ốc thương mại cao cấp thuộc hàng “công chúa không lo bị ế” nằm ở vành đai trong vẫn đang đứng sừng sững vững chãi kia ra