Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
u này trở nên nóng bỏng tay. Bên cạnh những miếng đất đã giải tỏa sạch chờ xây dựng, phát tán ra mùi công trường gấp gáp, tương lai không xa, nơi đây sẽ là tòa cao ốc sừng sững mọc lên.
Thời gian chính là như vậy, từng năm từng năm khiến diện mạo của Thượng Hải đổi khác, bàn tay quyền năng của các vị thần đang cầm đủ thứ màu sơn trang trí, khiến Thượng Hải nhanh chóng thay đổi diện mạo làm người ta hoa mắt chóng mặt.
Tôi nhìn mười mấy nhịp cầu được tạo hình kỳ dị lúc này đang được vô số ánh đèn trang trí ngoại cảnh chói lóa chiếu rọi trên dòng Tô Châu, mấy năm trước, chúng vẫn còn mang dáng vẻ của những cây cầu xưa cũ rách nát, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp gãy thành mấy đoạn, rơi xuống lòng sông, rất ít người dám đi qua chúng, chúng cô độc gội mình trong mưa gió hết năm này qua năm khác. Còn giờ đây, chúng đã được gia cố vững chãi, được sửa chữa tôn tạo, mang một hơi hướng quý phái huy hoàng, tô thêm vẻ lẳng lơ cổ điển cho cả dòng sông từng một thời đục ngầu nay đã lại trong trẻo này.
Chúng tôi đều muốn nán lại trong công viên của tuổi thanh xuân, nhưng thế giới lại tiến những bước dài về phía trước, nó sẽ không dừng bước chân của nó vì bất kì ai.
Bên ngoài trời đã đổ mưa. Khi bắt đầu, chỉ là những tia nước mong manh như kim thêu hoa lạnh buốt tinh tế, Thượng Hải được bao trùm trong luồng ánh sáng nê-on, đột nhiên biến thành một vùng mờ ảo, trên trời như có những cơn mưa tuyết màu trắng tinh khôi mịn màng đang tung bay mịt mù, nhưng dần dần, mưa bắt đầu dồn dập, hoàn toàn không giống mưa thu, mà như những cơn mưa ào ạt đến cùng những cơn bão mùa hạ. Kính chắn cửa sổ bị những giọt mưa đập vào vang lên thứ âm thanh lộp bộp lộp bộp.
Tôi bị tiếng mưa làm cho tỉnh giấc, nhưng lại phát hiện mình không phải ở trong căn hộ cho thuê tại khách sạn ở cạnh sông Tô Châu, tôi đang nằm trên giường trong căn phòng một thời thuộc về tôi trong căn biệt thự bên đường Nam Kinh Tây. Căn phòng đang trở nên ấm áp, trong không gian đậm hương cà phê ngào ngạt. Có ai đang pha cà phê sao? Tôi đến đây lúc nào? Tôi đến đây bao lâu rồi?
Tôi lăn mình ra khỏi giường trong sự hoài nghi, bước thẳng xuống phòng khách dưới lầu. Bước qua phòng ngủ của Cố Ly, cửa phòng đang mở, tôi thò đầu vào trong quan sát, chẳng có ai, chiếc chăn phẳng phiu đang trải trên giường, cho thấy hình như chưa có ai nằm. Tôi đưa tay lên, xem đồng hồ, đã hơn 12 giờ đêm, Cố Ly vẫn chưa về?
Khi bước đến phòng khách, thì trông thấy Cố Ly, nó ngồi quay lưng về phía tôi trên ghế sofa, đang chỉnh sửa gì đó trên bàn, trông như đang soạn văn bản, mà lại giống đang viết gì đó. Tôi khẽ gọi, nhưng nó chẳng để ý đến tôi.
Tôi phát hiện cửa sổ phòng khách đang mở, tiếng mưa to nuốt chửng cả tiếng tôi. Hơi nước bên ngoài và hơi lạnh của đêm đều đang ào ạt ùa vào phòng khách. Cố Ly chỉ mặc chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng manh, tôi liền lớn giọng gọi nói: “Cố Ly, cậu lạnh không, tớ đi lấy chăn cho cậu nhé?”
Nó vẫn không đoái hoài đến tôi. Nhưng nó lại đứng lên, xem chừng như công việc đã xử lý xong xuôi rồi. Nó quay đầu qua, quét nhìn phòng khách một lượt, ánh mắt ấy dừng lại trên mặt tôi mấy giây, sau đó lại dửng dưng dời đi. Nó nhìn khắp một lượt lại căn phòng này với ánh mắt cẩn thận tỉ mỉ mà như nhớ lại kỷ niệm, trông chẳng khác nào đang kiểm duyệt một di tích, sau đó nó bước về phía cửa chính, lúc này tôi mới thấy hai chiếc túi du lịch cực lớn đã sớm đặt ở cửa.
“Cậu định đi đâu vậy?” Tôi hơi cuống, giọng nói đang run rẩy, “Cố Ly, rốt cuộc cậu sao vậy?”
Nó xoay người qua, chỉ lên bàn trà, tôi nhìn theo hướng tay nó chỉ, trên bàn đã chất đầy một đống ảnh, chụp bốn chúng tôi từ nhỏ tới lớn, trắng đen có, ảnh màu có, ảnh nhỏ có, ảnh to có, trải đầy cả bàn. Bức lớn nhất là bức ảnh chụp bốn chúng tôi trong buổi tốt nghiệp, trên bức ảnh đó Cố Ly đội mũ vuông, trên tay còn cầm chiếc mũ của người khác – nó muốn dùng kiểu tạo hình nhà giàu cao ngạo như vậy, để nói cho người đời biết “bà đây là cử nhân kép”.
Khi tôi ngoảnh đầu lại lần nữa, Cố Ly đã chẳng còn ở đó.
Đúng lúc đó, tôi giãy giụa choàng tỉnh dậy. Lồng ngực đang đập thình thịch, đầu óc căng đau quay cuồng. Xung quanh vẫn là những vật dụng trang trí đơn giản màu trắng, hầu hết đèn ngoài cửa sổ đã tắt, sông Tô Châu đã chẳng còn nhấp nhô làn sóng ánh sáng lấp lánh nữa, trông như đã biến thành một hẻm núi đen ngòm sâu không thấy đáy.
Nhưng ngoài cửa sổ là gió thu khô hanh, chẳng có bất cứ hạt mưa nào.
Tôi sờ tìm di động, màn hình bật sáng, thời gian hiển thị là 12:22.
Tôi mới phát hiện giấc mơ vừa rồi đã khiến lưng tôi rịn đầy mồ hôi. Tôi lục trong tủ lấy ra bộ quần áo khô sạch thay vào, sau đó gọi điện cho Cố Ly, tôi bị bầu không khí méo mó kỳ dị vô cùng trong giấc mơ làm cho sợ hãi.
Tôi gọi vào máy bàn ở biệt thự trên phố Nam Kinh Tây, điện thoại reo rất lâu, nhưng chẳng có ai bắt máy.
Tôi lại gọi vào di động của Cố Ly, điện thoại đổ chuông liên tục, tôi chờ đợi trong từng tiếng chuông rồi dần cảm thấy bất an và sốt ruột. Tôi vội mặc quần áo vào, chộp lấy ví tiền rồi chạy