Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

thẳng xuống lầu.
Phố Nam Kinh Tây lúc rạng đông mà ngựa xe đã như nước. Nhà cửa hai bên đường vẫn được bao bọc trong ánh đèn chiếc sáng đô thị, trông còn đẹp hơn nhiều so với ban ngày. Mặt tường ngoài có hoa văn trang trí xưa cũ, trong ánh sáng toát lên một thứ vẻ đẹp năm tháng ghê người. Nhưng tôi chẳng có lòng dạ nào thưởng ngoạn, tôi ngồi lên ghế sau của chiếc taxi, lòng như lửa đốt suốt dọc đường nên luôn hối thúc tài xế đạp ga tăng tốc, phóng như bay thẳng tiến về phía biệt thự trên phố Nam Kinh Tây, tôi đã gọi liên tục mấy cuộc điện thoại. Nhưng vẫn chẳng có ai nghe máy.
Tôi lao xộc vào tiểu khu, khi đi ngang qua cánh cửa căn phòng cũ quen thuộc ấy, trong lòng tôi chợt có một bóng đen đáng sợ đột nhiên trào dâng biến thành một con quái vật mình rắn ướt rườn rượt, chớp mắt đã nuốt chửng tôi.
Cửa chính của biệt thự mở ra, bên trong chẳng có ánh đèn, không có động tĩnh.
Tôi xông vào nhà, bật sáng tất cả đèn lên. Tôi gọi lớn: “Cố Ly, Cố Ly!”
Giọng của tôi khản đặc mà run rẩy.
Tôi tìm một mạch từ lầu ba xuống đất, mỗi căn phòng, mỗi ngóc ngách, thậm chí mỗi cái tủ tôi đều mở tung.
Chẳng có ai.
Tôi trở lại phòng khách, ánh mắt rơi trên chiếc bàn trà lớn bằng gỗ đàn hương màu đen đặt trong phòng khách kia. Trên mặt bàn chất đống vô số văn kiện, cảnh tượng này so với trong mơ có gì đó trùng hợp lạ thường.
Tôi miễn cưỡng bình tĩnh rót cho mình một ly nước, sau đó ngồi xuống trên ghế sofa.
Tôi đang chờ đợi Cố Ly.
Thời gian từng giây từng phút lặng lẽ trôi qua, sự đợi chờ trong thinh lặng khiến tôi bắt đầu run lên không thể kiểm soát được.






Sau này, mỗi lần nhớ lại buổi tối đó, tôi đều cảm thấy nó rất không chân thực. Có lẽ nghĩa trang là một vùng đất đặc biệt, rồi thêm bầu không khí cổ quái canh ba nửa đêm, khiến tôi trước sau không tin những cảnh ấy là sự thật. Buổi tối hôm đó, giống như năm phút cuối cùng của bộ phim mà từ đầu đến cuối đều phủ những dòng tái bút và nỗi mong nhớ khắc khoải dày đặc. Cuộc đời chúng tôi trong buổi tối hôm đó rõ như ban ngày, mọi bí mật vốn có đều giống như vô số vỏ sò, bị một cơn sóng thần cực lớn đục ngầu hất tung lên bãi biển, mắc cạn dưới ánh mặt trời chói lọi. Khắp cả trời đất đều ngập ngụa trong mùi xú uế và vị tanh tưởi ghê gớm bị nắng bốc hơi lên.
Đây là lần đón xe khó khăn nhất trong kinh nghiệm cuộc đời hai mươi mấy năm ngắn ngủi của tôi. Tôi – một cô gái yếu đuối, ăn mặc giản dị, dáng vẻ an toàn, tay không tấc sắt, nhưng một rồi hai, hai rồi ba lần đều bị tài xế taxi từ chối, bỏ tôi xuống lúc quá nửa đêm mà đạp ga phóng thẳng. Thật đấy, tôi cảm thấy quấn bộc phá quanh người lao vào cửa kiểm tra an ninh sân bay Mỹ cũng chưa chắc đã khó thế này.
Tôi đã đưa tay vẫy tổng cộng bốn chiếc taxi, sau đó tôi lần lượt nhận được câu trả lời là: “Cô điên à?”, “Đầu cô có vấn đề rồi!”, “Cô mà còn xúi quẩy tôi, tôi đánh chết cô đấy!”, “Tôi chở thẳng cô đến lò thiêu thiêu chết cô hả?”
Cho nên sau khi chiếc taxi thứ năm dừng lại, tôi vội vã mở cửa xe trước, ngồi tọt vào ngay, sau đó móc mười tờ một trăm đồng từ trong túi ra, rồi lanh lẹ vặn những tờ tiền ấy thành một chiếc quạt, không ngừng phe phẩy trước mặt tài xế, rồi bình tĩnh nói cho anh ta biết tôi muốn đi đâu. Tài xế sau khi nghe tôi nói xong địa chỉ, hàm dưới lập tức trề ra, đôi con ngươi suýt chút nữa đã bắn tung vào gò má của tôi, “cô cô cô cô cô cô…” anh ta lắp bắp một tràng mười mấy tiếng “cô” như vậy, nhưng lắp bắp một hồi rồi không biết phải làm gì tiếp…
Trên thực tế, đây cũng là lúc tôi nhận được điện thoại của Cố Ly gọi đến lúc ba giờ sáng, sau khi nó nói cho tôi biết nó đang ở đâu, tôi cũng đã nói với nó giống như anh chàng taxi: “Cậu cậu cậu cậu cậu cậu…”
Tôi đứng trước cửa sắt, bực tức gọi di động cho Cố Ly. Lần này, nó chẳng để tôi phải chờ đợi lâu. Tôi cảm thấy nó đã uống đến tỉnh rồi. (…)
“Sao cậu còn chưa vào?”
“Cậu nói tiếng người phải không? Tiểu thư, cái cửa sắt trước mặt tớ đây được xây để ngăn cản người khổng lồ xanh nhỉ? Tớ dường như phải lộn ngửa mới có thể thấy được đỉnh của cánh cửa sắt. Tuy cậu đã đi giày cao gót với tốc độ của phong hỏa luân, nhưng tớ vẫn không tin cậu đang đi giày cao gót mà vẫn có thể leo qua cánh cửa sắt này, chết tiệt tay cậu phải có chút cảm giác chứ!” Tôi nghe trong điện thoại nói rõ ràng có giọng khinh khi tôi, khiến tôi càng thêm tức giận.
“Cửa sắt? Tại sao phải leo cửa sắt?” Qua điện thoại, tôi có thể tưởng tượng ra cái dáng vẻ của nó trợn mắt vào tận trong não, “Lâm Tiêu, tớ nói với cậu, làm người ấy mà, cần phải động não, không thể gặp vấn đề là trói tay bó gối, như thế thì chẳng thể xây dựng được Trung Quốc mới. Chủ nghĩa Lê-nin tư tưởng Mác đã sớm nói cho chúng ta biết, Ngu Công không nên dời núi, Ngu Công nên chuyển nhà. Hơn nữa trong chuyện này, cửa sắt vô tội mà, cậu chẳng cần phải nể mặt nó…”
“Rốt cuộc là làm sao? Chết tiệt còn nói nhảm nữa là bà đi đấy!” Tôi thật sự sắp điên tiết đến nơi. Tôi là một thiếu nữ yếu đuối, một không trộm, hai