Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1653 lượt.

bước đến bên nó, đặt tay lên đỉnh đầu nó. Mái tóc bóng láng của nó như một khối nước lạnh lùng.
Nó đột nhiên gạt tay tôi ra, sau đó đứng dậy, bước nhanh đến trước mộ của cha nó, cầm ly rượu đỏ trong tay, dùng lực đập mạnh lên trên bia mộ.
Trên mặt đá hoa cương trắng toát, rượu đỏ nhuốm bẩn cả di ảnh của Cố Diên Thịnh, những dòng chất lỏng màu đỏ ấy chảy lăn dài xuống, giống như những vệt máu đỏ thẫm, nhưng lại như nước mắt đẫm máu của Cố Diên Thịnh. Trong ánh mắt của ông ta đầy ắp sự từ bi đáng hổ thẹn, và sự đau đớn đầy cảm thông.
Cố Ly quay người sải bước về phía sau mà đầu không ngoảnh lại.
Tôi nhào qua ôm chặt lấy nó, giống như tôi đã ôm một cái bóng cực lớn, ôm một con quái vật gọi là sợ hãi, ôm bản thân của sự khổ đau. Đôi má nóng hổi của tôi áp sát phía sau lưng áo khoác ấm áp của nó, nước mắt từng giọt từng giọt thấm sâu vào trong lớp lông cừu.
Tôi cố sức để cho giọng nói của bản thân tỏ ra bình tĩnh, vì Cố Ly trước mặt tôi đã không còn bình tĩnh đến mức khiến tôi phát sợ, tôi nói: “Cố Ly, cậu đừng nóng, tớ đi lấy tóc của Sùng Quang giúp cậu, còn có việc gì khác, chỉ cần cậu mở miệng. Cậu nói đi, tớ nhất định làm được. Cậu có muốn đi đâu, thì hãy về nhà trước cùng bọn tớ được không? Cậu đừng làm tớ sợ…”
Nhưng khốn nạn hay tôi vẫn khóc một cách đáng hổ thẹn, vừa nói vừa nghẹn ngào, giống như một tên béo không ngừng nấc cụt sau khi đã no cơm chán rượu: “Cố Ly, tất cả rồi sẽ ổn thôi. Cậu xem, chúng mình đều xui xẻo như vậy, việc tệ cỡ nào cũng đã gặp hết, thì còn có gì phải lo nữa chứ? Sau cơn mưa trời lại sáng, khổ tận cam lai, câu này nói rất đúng. Ông trời chẳng xấu thế đâu, ông ấy khiến cậu chịu khổ, nhất định là sẽ cho cậu hưởng quả ngọt… cậu đừng bỏ đi nhé!” Nó giãy giụa một cách thinh lặng trong vòng tay tôi, tôi hoảng loạn vô cùng, cảm giác giống như cổ họng sắp bị siết nghẹt đến nơi, cảm giác đau đớn ghê gớm giống như một cái chùy sắt đang liên tục nện xuống đỉnh đầu, mỗi một phát nện, đều khiến tôi đau đớn như sắp ngất đi. Tiếng khóc của tôi nghe như một chiếc khéo gỉ sét đang cắt một lá đồng, cót két cót két.
Sức của Cố Ly thật mạnh, nó thoát khỏi tay tôi dễ dàng đến thế. Nó quay người lại, nhìn tôi đã khóc nhem nhuốc cả mặt, đôi mắt mở to của nó, lúc này giống như đã mọc thêm một cái bớt sởi đỏ lòm, nó cố nén nước mắt vào trong, rồi nói với tôi bằng cái giọng khàn khàn: “Cậu cho rằng thế này đã là tồi tệ nhất rồi sao?”
“Chắc chắn, chắc chắn rồi. Sau đó mọi việc sẽ tốt thôi, cậu đừng nóng, Cố Ly.” Tôi ngồi bệt trên đất, mặt nền đá lạnh toát, kèm theo hơi ẩm của màn đêm. Tôi cảm giác như mình sắp đột quỵ đến nơi.
“Vẫn còn tệ hơn nữa kia,” Cố Ly đột nhiên cười với tôi, nụ cười của nó trong nước mắt càng thêm đẹp lạ thường, giây phút đó thậm chí tôi còn thấy nó đẹp hơn cả Nam Tương. Nước mắt của nó như những viên kim cương trang điểm trên khóe mắt, gương mặt kích động của nó giống như đã bôi son vừa hồng lại vừa tươi đẹp, “Tớ đã bị ung thư.”
Tôi ngẩn ra vài giây, rồi đứng dậy cầm lấy khăn giấy nãy giờ đã vo thành viên trong tay ném về phía nó, tôi bị nó làm cho mắc cười: “Mẹ cậu chứ, đừng nói bậy.”
“Tớ không nói bậy.” Cố Ly gỡ mái tóc giả trên đầu xuống. Mái tóc trước trán của nó thưa thớt lác đác, trông giống như mái tóc của trẻ sơ sinh vậy.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, chẳng có bất cứ phản ứng gì.
Thị giác và xúc giác đều biến mất. Tôi đứng lẻ loi trong màn đêm mênh mang và lạnh lẽo.
Mãi đến khi tôi bị tiếng khóc xé gan xé ruột của Neil ở phía sau làm cho giật mình tỉnh lại.






Mùa đông những cây tùng gội tuyết, mùa xuân những con suối kết băng, mùa hạ về trong những cơn mưa cùng tiếng ve huyên náo giữa tàn cây. Còn mùa thu thì luôn cần mẫn siêng năng đến điểm tô cho thế giới hết lượt này đến lượt khác bằng màu lá rụng, chỗ này tô son, chỗ kia trát hồng, cả thế giới đều hồng hào rực rỡ. Mỗi năm mỗi tuổi, quang cảnh luôn đi qua rất nhanh. Màn sương mù của Thượng Hải mỗi lúc một dày, ban ngày mỗi lúc một ngắn, ban mai mỗi lúc một trễ. Tiếng ve sầu sau cuối của mùa thu, cuối cùng cũng đã trốn sâu vào rừng cây ken dày hun hút.
Trên đường chúng tôi trở về, xe vừa mới rẽ lên đường cao tốc, vầng mặt trời đỏ rực đã hiện rõ trước kính chắn gió, rồi treo ở đó dìu dịu tựa mặt trăng đỏ. Đường chân trời được tạo nên từ vô số tòa nhà cao thấp lô nhô giao thoa với nhau tạo nên đang được phác họa trong vầng hào quang màu hồng sẫm. Trên bầu trời đôi ba làn sương mơ màng và một ít giá lạnh mùa thu còn vương lại, thế giới giống như được bọc trong một cái hộp kính mờ, trông hư ảo huyền hoặc, có một thứ cảm giác vô cùng khắc khoải.
Neil cầm lái, thi thoảng lặng lẽ đánh hướng vô lăng. Từ phía sau qua kính chiếu hậu, tôi thấy được đôi mắt ửng đỏ của hắn, đôi lông mày rậm dày vuốt dài khiến đám con gái phải ghen tỵ, lúc này đang ướt rườn rượt ôm lấy đôi đồng tử quyến rũ, trông như lao sậy màu vàng bị nước sương thấm ướt vậy. Khóe môi của hắn mím chặt, từ đường gân nổi lên rõ rệt, có thể thấy hắn ta đan


XtGem Forum catalog