Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
ũng chẳng ở không, mà đang lợi dụng sự tiện lợi từ chức vụ giám đốc tài chính, để điều tra tình hình tài chính của ‘M.E’ trước khi mua lại công ty chúng tớ, cậu có biết tớ đã tra ra được gì không?” Cố Ly tỏ ý mỉa mai, rồi lại rót đầy một ly nữa.
Tôi chẳng nói gì, chỉ cắm đầu uống rượu, tôi biết nó nhất định sẽ tiếp tục nói ra.
“Tớ phát hiện tình hình tài chính của công ty ‘M.E’, thì ra cũng có một khoản thâm hụt giống y công ty chúng tớ, ngoạn mục nhỉ? Chết tiệt chuyện này thật giống như phim truyền hình dài tập của Hồng Kông. Hơn nữa khoản thâm hụt của họ rõ ràng còn lớn hơn của chúng tớ, đại khái có một khoản vốn hơn 100 triệu đã bốc hơi giữa chốn nhân gian. Tớ dám chắc cha tớ và cha Cung Minh quen biết nhau, hơn nữa hai người họ còn bắt tay nhau thao túng một kế hoạch bí mật vô cùng khó hiểu, cũng như vô cùng thách thức giới hạn cuối cùng của pháp luật. Nhưng cha tớ lại đột nhiên chết trên xa lộ, ông ấy còn chưa kịp hoàn thành bí mật này, thì đã chuyển đến thường trú ở đây rồi.” Cố Ly đưa tay ra, chỉ chỉ vào tấm bia đá trước mặt.
“Vậy cậu cũng có thể uy hiếp họ mà!” Tôi chợt cảm thấy lời của Cố Ly không hợp logic. “Rõ ràng họ cũng có một khoản thâm hụt như vậy, muốn phá sản thì cả nhà cùng phá sản, muốn ngồi tù thì cả nhà cùng ngồi tù, tớ không tin Cung Huân không tiếc danh tiếng lừng lẫy của tập đoàn Constantly.”
“Chị nhầm rồi. Chị không uy hiếp nổi họ đâu.” Một giọng nam thấp trầm mà thu hút vọng lại sau lưng tôi, tôi lập tức nổi hết cả da gà, vừa lăn vừa bò nhảy bổ lên người Cố Ly, ôm siết lấy cổ nó mà thét lên trối chết. Tôi có bao nhiêu sức bình sinh đã lôi ra hết, từ khoang bụng đến khoang họng thậm chí đại não đều đang rung lên! Tôi cảm thấy như mình sắp gặp anh linh tổ tiên đến nơi.
Cố Ly trước khi bị tôi siết chết, đã dùng bộ móng tay gắn đá sắc lẹm của nó bấm mạnh vào ngực tôi, tôi vừa đau vừa xấu hổ nên đành phải buông tay ra, cái đồ cầm thú này! Khi ngã phịch xuống trên ghế đá, qua khóe mắt ti hí của mình tôi thấy Neil trên người khoác một chiếc áo khoác màu đen đứng trước mặt, trông như một người canh giữ bóng đêm.
Tôi nhận ra bản thân đã uống say. “Ôi ma!” Tôi hét lên một cách điên dại! Sau đó Neil một tay kéo tôi qua, tay còn lại bịt kín miệng tôi. Khi mặt tôi áp chặt trên lồng ngực săn chắc của hắn, hòn đá tảng trong lòng tôi đã rơi xuống đất. May quá, là người.
Nhưng tôi cũng không thể không thừa nhận cái sự hám sắc của tôi, cho dù trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc như vậy, mà vẫn hám sắc phừng phừng như thế.
Sau vài ba phút, tôi đã thả lỏng cơ thể trong những cảm xúc rồ dại, “Ôi ma quấy! Báo cảnh sát! Cứu mạng!” Tôi nhìn hai chị em đứng trước mặt tôi, Cố Ly và Neil đều ăn mặc chẳng khác nào những diễn viên trong phim The Matrix với màu đen phủ từ đầu đến chân, còn tôi ư? Tôi mặc một chiếc quần bò và một chiếc áo chui đầu ở nhà màu vàng nhạt, trông tôi giống như nữ diễn viên chính sau khi lạc đường đã đi vào một căn nhà gỗ nhỏ trong một vùng hoang vu hẻo lánh trong các bộ phim kinh dị của Mỹ vậy. Tôi cảm thấy hai người họ sắp sửa rút cưa điện giấu sau lưng ra.
“Thứ bán trong hồ lô của các người rốt cuộc là thuốc gì? Lục vị địa hoàng hoàn hay là Phòng thủy sang khả thiếp[1'> vậy!” Tôi nhìn hai người họ tỉnh táo lạ thường trong đêm khuya, cuối cùng đã hiểu, người uống say thực sự chỉ có mình tôi.
[1'> Lục vị địa hoàng hoàn và Phòng thủy sang khả thiếp đều là những tên bài thuốc Đông y.
“Sau khi Cố Ly gọi điện cho em hôm trước, em đã lập tức đặt vé máy bay từ Mỹ bay về. Việc này rất phức tạp, trong đó có vô số cạm bẫy pháp luật, em mà không trở về, để chị ấy tùy ý bước đi thì sa chân một phát đã có ba cái hầm đợi chị ấy.” Mới một khoảng thời gian không gặp, mà mặt Neil đã trắng bệch đi rất nhiều, hắn ta thậm chí còn mọc râu, trông càng thêm quyến rũ hơn trước.
“Cậu vừa đi đâu vậy? Trong nghĩa địa cũng chẳng có gì hay để dạo nhỉ?” Cảm giác sợ hãi của tôi dần dần lắng xuống, tâm lý dần dần thăng hoa trong niềm vui trùng phùng với Neil.
“Em vừa đi vệ sinh thôi. Nói thế nào nhỉ, dù sao đây cũng là nơi cha Cố Ly yên giấc, trước mặt ông ấy, em cũng không tiện móc cái thứ ấy ra khỏi quần…”
“Sao cậu tìm được Cố Ly?”
“Tìm gì mà tìm, em và chị ấy cùng đến ấy chứ. Em vừa xuống máy bay, lái xe đến biệt thự, thì gặp chị ấy đúng lúc đang xách mấy chai rượu định ra ngoài, em nhìn bộ dạng trang điểm của chị ấy còn cho rằng chị ấy sắp đi dự party ở sân thượng khách sạn Ritz–Carlton, kết quả chị ấy lại thản nhiên bảo em lái xe đưa chị ấy đến nghĩa địa, chị ấy chẳng cảm thấy địa điểm đó có gì không đúng, vẻ mặt của chị ấy cứ thản nhiên như đến siêu thị 7-ELEVEN bên góc đường kia vậy. Em khi đó còn đang nghĩ, thương hiệu xa xỉ phẩm của nhà nào mà đùa đến mức điên khùng vậy, chuyển cả lễ công bố sản phẩm đến tận nghĩa địa. Mãi sau khi đến đây chị ấy mới nói cho em biết, chị ấy chỉ muốn đến trước mặt cha, nhổ một bãi nước bọt lên bia mộ mà thôi.” Neil vừa nói, vừa cởi chiếc áo khoác lông cừu màu đen của hắn ta ra, đưa cho tôi: “Chị lạnh thì cầm lấy mà quấn vào, em n