Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
n giường, ung dung bảo: “Tay không gặp nước thôi, Hợp Hoan giúp tôi tắm vậy.” Tôi chỉ cảm thấy trong đầu ầm lên một tiếng, suýt nữa nhảy dựng, quay đầu nhìn Tử Thần, anh vẫn bình tĩnh nhìn tôi, cực kì tự nhiên. Nhưng tôi vô cùng mất tự nhiên đứng dậy, nhìn Tiểu Hà đang châm nước bên cạnh, thấy bảo cô nàng làm cũng không ổn. Ngoại trừ đứng ngẩn người ra, thật không biết nên làm thế nào.
Tiểu Hà lui ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa. Tiếng cửa đóng vang lên một tiếng cạch thì tim tôi cũng dộng ầm một tiếng. Tử Thần thân mặc trung y bước đến trước mặt tôi, cười hì hì bảo: “Hợp Hoan, mau giúp tôi cởi áo ra, nếu không nước nguội mất.” Tôi cắn răng không đáp, Tử Thần tiếp: “Hợp Hoan, sao cả đêm nay mặt cậu đỏ như vậy, nóng à? Không thì cậu cũng đi tắm đi?”
Tôi càng không nói được lời nào, so với lúc gặp bọn cướp thì trong lòng càng hoảng hơn.
Nửa buổi sau, Tử Thần bật cười, nói: “Hợp Hoan, tôi thấy dọc đường đi cậu cũng đổ nhiều mồ hôi rồi, mau mau đi tắm đi thôi, tôi ra ngoài đứng chờ cậu, nửa canh giờ sau sẽ vào, nếu cậu không tắm xong thì…”
Tôi vội hỏi: “Thiếu gia, vẫn là anh tắm đi.”
“Ồ, cậu đồng ý giúp tôi à?”
Tôi lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, sau đó khe khẽ thì thầm: “Nửa canh giờ sau là tắm xong rồi.”
Tử Thần cười đóng cửa lại, tim tôi cuối cùng cũng bình ổn trở lại, ban nãy đập thật mạnh, lồng ngực đau thật đau.
LẠI GẶP HOA ĐÀO
Tôi ngồi trong bồn nước, tâm trạng hồi hộp cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại. Nước, dù chảy qua người, nhưng cứ như đang len lỏi vào trong tim, vỗ về nơi không yên. Hơi nước mông lung, đột nhiên tôi nhớ mình từng có lần nhìn thấy Tử Thần tắm rửa, nghĩ đến đó, đột nhiên trong lòng cảm thấy tình cảm như cơn sóng xuân xô đến. Tôi vội vàng dừng lại, mặc cho trong lòng cảm thấy có một niềm vui mơ hồ mông lung nào đó, nhưng rồi tựa như cảm thấy sự mông lung mơ hồ ấy là không nên.
Tôi không dám nghĩ nữa, đứng dậy mặc một bộ quần áo sạch vào, mở cửa. Ánh trăng sáng vằng vặc, Tử Thần lẳng lặng đứng bên hồ, không biết đang nghĩ gì, bộ trung y màu trắng bay bay theo gió, tôi giật mình, nhận ta khắp nơi đều vắng vẻ, chỉ có người này mà thôi. Tử Thần nghe tiếng động, quay đầu cười với tôi, thế mà tôi lại cảm thấy hơi say, quả là ngâm nước đến nhũng cả người. Tôi vội vàng nói: “Thiếu gia, anh mau đi vào đi, cẩn thận kẻo bị cảm.” Tử Thần bước tới, vẻ mặt tươi cười: “Còn nhanh hơn rửa rau nữa.” Tôi sửng sốt, khẽ ngượng ngùng, đúng là nhanh hơn thật. Lúc tâm loạn thì nên tắm rửa sạch sẽ, lên giường đánh một giấc ngon lành, tôi luôn nghĩ như vậy, thế là đóng cửa kĩ càng, trải giường cho Tử Thần cẩn thận, sau đó mời anh lên giường. Tử Thần nhìn bộ trung y của mình, muốn nói gì đó rồi lại thôi, tôi thì càng vờ không thấy. Khả năng giả vờ không nhìn thấy của tôi hiện nay đã lên tới trình độ điêu luyện lắm rồi. Vội vàng hạ rèm, nói thầm trong bụng: Thiếu gia, anh cứ để thế này mà ngủ đi, bảo tôi giúp anh cởi áo, sờ tới sờ lui, thật sự là làm khó thụ tinh tôi quá. Tôi chỉ thích nhìn người khác đỏ mặt, còn bản thân mình hả, một bó tuổi này rồi, ít làm những chuyện xấu hổ tim đập thì hơn.
Tôi đóng cửa cẩn thận, vào một cái phòng nhỏ phía tây nằm xuống, phòng nhỏ giường chật, nhưng thế này mới hợp với thân phận hiện tại, tôi cũng không quản nhiều, muốn mau ngủ cho nhanh, khỏi phải nghĩ ngợi lung tung. Tôi che đầu nhắm mắt, chỉ là tâm này lại không thư thả được chút nào, càng không muốn nghĩ thì càng nghĩ nhiều hơn. Tôi âm thầm cảm thán, bản thân mình từ lúc thành tên giúp việc thì thụt lùi rất nhiều, ngay cả tĩnh tâm cũng không làm được, xem ra thành tiên là chuyện rất xa vời, đột nhiên tôi chợt nhớ tới Kiến Mộc, có anh ở đây thì tốt rồi.
Nằm trên giường nhỏ lă qua lăn lại đến nửa đêm mới mệt mỏi thiếp đi. Hận nhất là trong mộng cũng không hề chấm dứt, khi tỉnh lại đầu đầy mồ hôi, tôi mở mắt nhìn quanh, sáng rồi, mặt trời đã lên cao, bây giờ là canh mấy rồi?
HOA RƠI HỮU Ý
Quay về Trương gia, vừa rửa mặt, Ngọc Thanh liền đi vào, vẻ mặt nôn nóng, sẵng giọng: “Hướng công tử, sao lại về muộn như thế, làm tôi lo quá.” Tôi nhìn Tử Thần, không nhịn được cười. Tử Thần vẻ mặt mất tự nhiên, chậm rãi bảo: “À, sắc trời đã tối, tôi đi nhiều nên cũng hơi mệt, Ngọc Thanh cô nương cũng nên đi nghỉ đi.” Ngọc Thanh nghe xong, sự thất vọng hiện lên rõ ràng trên gương mặt, nhất là ở đôi mắt như nước mùa thu. Tử Thần làm như không thấy chỉ quay lưng đi trải giường, anh bị thương bị băng như vậy sao tôi để mặc được, tên sai vặt không lanh lợi là tôi liền chạy tới, làm giúp, Ngọc Thanh cũng nhanh tay lẹ mắt vội bước tới. Chao ơi, một cái giường ba người chen nhau lấy chăn mền, là chen thật đấy, Tử Thần vội vàng tránh qua phía tôi, hốt hoảng thế nào lại dẫm vào đầu ngón chân tôi, tôi hô đau, chân mềm nhũn ngã về phía Ngọc Thanh, Tử Thần vội tới đỡ, tôi kéo, anh bị tôi làm mất đà, té xuống một cái ra trò, ba kẻ nửa người nằm trên giường, Tử Thần che cho tôi, Ngọc Thanh bị đè ở cuối cùng.
Tử Thần vội đỡ tôi dậy, gắng chịu