Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
t gì cũng không nuốt trôi. Tôi thật hối hận sao không ra phố cùng Tử Thần chứ. Ở đây đưa mắt nóng bỏng, không khí ngột ngại, cơm lại không thể ăn.
Tử Thần ngồi bên không lên tiếng, Ngọc Thanh bên cạnh anh luôn miệng hỏi đông hỏi tây, anh rất biết kiềm chế, câu nào cũng trả lời, trả lời rất ngắn ngọn, dùng nhiều nhất là chữ ‘Ừ’. Tôi thở dài trong bụng: Ngọc Thanh cô nương, Hướng công tử đã có người trong lòng, cái gọi là ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’, hay ‘đa tình cho lắm, vô tình chẳng hay’, là tình hình trước mắt đấy. Có điều tôi chỉ nghĩ, nhịn không nói. Tôi không giống lão thổ địa nói trắng ra đả kích người khác, tự bản thân mình hiểu thấu, mới là tốt nhất.
Tôi vừa ăn xong, Tử Thần liền vội nói: “Hợp Hoan, chúng ta lên phố mua chút đồ.” Tôi giờ cũng không chờ lâu hơn được, vội đáp lại một tiếng, đứng dậy đi theo.
Ngọc Thanh vội vàng bàn bạc: “Hướng công tử, tôi rất quen thuộc nơi này, để tôi đưa hai người đi.”
Tử Thần cuống quít trả lời: “Chúng tôi có chuyện riêng, không tiện lắm, để lần sau vậy.”
Dứt lời, vội vàng kéo tôi chạy thẳng.
CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Ra đến phố, tuy người người chật ních, nhưng tôi liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, Tử Thần hỏi một người đi đường, tìm chỗ nào bán dao kéo, tôi rất tò mò, không biết vị thiếu gia này mua dao làm gì? Chẳng lẽ trải qua chuyện lần trước nên bây giờ muốn đề phòng? Tôi chợt hiểu, đi theo sau.
Tiệm bán dao kéo này rất dễ nhận ra, trước cửa tiệm trưng một cây đao lớn, chừng hơn một trượng. Nhưng là hàng giả thôi. Vào cửa, bên trong bày rất nhiều cây đao không lớn lắm, toàn bộ là hàng thật, lấp lóe ánh sáng, làm tôi cũng rét run. Tử Thần chọn một cây đao dưa hấu (tên loại dao), và một thanh chủy thủ. Sau đó đưa cây chủy thủ cho tôi, nói: “Cái này cho cậu.” Tôi nhìn nhìn, có hơi thất vọng, lần đầu tiên Tử Thần cho tôi một món gì đó, thì lại là một con dao nhỏ này. Tuy trông cũng được, nhưng mà phần lớn các thiếu nữ đều thích những món không thực dụng. Còn cái này thì thực dụng quá đi, thế nên, túm lại không phải món mà con gái thích. Tôi ngẩn người cầm con dao trong tay, nhớ ra thân phận hiện tại của mình là tên giúp việc, chủ nhân cho gì cũng là đại ân, cứ nhận lấy thôi. Không lên tiếng, cất vào trong tay áo. Thật ra, tôi, chắc chẳng bị cướp nổi đâu, nhưng ý tốt của Tử Thần, thôi thì cứ nhận vậy.
Tôi nhìn lên Tử Thần đang cầm một cây đao dưa hấu, lấy cái này để phòng thân thì có hơi làm quá đó, sợ ngược lại sẽ bị coi là ăn cướp mất, nếu bị bắt lên quan thì càng không ổn. Lại nói, người như Tử Thần, muốn phòng thân thì cũng nên dùng bảo kiếm mới có vẻ phong lưu phóng khoáng, chứ dùng cây đao này tuy cũng gọn nhưng mà trông thật tuột hứng, thế nên tôi lo lắng hỏi thăm: “Thiếu gia, anh muốn dùng đao này làm gì?” Tử Thần cười cười, trong mắt lóe tia thần bí, không đáp.
Tôi nhịn xuống không hỏi nữa, Tử Thần cho người bán bọc cây đao sáng loáng kia lại, không để lộ ra, tôi thấy tay anh không tiện nên không khách khí tự cầm, nói thật, có một đao một dao trong tay, đi trên đường bước chân rất nặng, thở gấp.
Ngọc Thanh bước tới đối diện, tôi đứng lên đáp: “Tôi muốn kiểm tra tay thiếu gia.” Ngọc Thanh ồ một tiếng, nói: “Vừa rồi tôi thấy cậu khom người, còn tưởng muốn nằm bò lên người công tử.” Vừa dứt lời, mặt tôi mau chóng đỏ bừng, lập tức giải thích: “Cái đó, Ngọc Thanh cô nương nhầm rồi. Tôi chỉ cầm tay thiếu gia để kiểm tra thôi.” Ngọc Thanh lại ồ thêm một tiếng, không nói nữa, tự mình cầm tay Tử Thần lên bảo: “Công tử, hôm nay chưa bôi thuốc phải không? Để tôi đổi thuốc giúp anh nhé.” Tôi vội vàng nói nhờ cô, giữ mình trong sạch quan trọng hơn. Tử Thần thấy tôi muốn rút lui, làm vẻ không liên can, không còn cách nào đành đồng ý. Tôi đứng một bên quan sát, kinh ngạc trong bụng, chả biết nha đầu Ngọc Thanh này chuyên trách cái gì mà so ra còn kém hơn cả tên sai vặt nửa vời như tôi đây, nhìn động tác của cô nàng, chỉ nghĩ được hai từ: vụng về. Nếu gặp Hướng mẫu và Tống mụ thì đã đuổi cổ từ lâu, Trương chưởng quầy thật tốt bụng, tôi tớ vậy mà cũng giữ lại, làm khó ông ta rồi.
Chờ Ngọc Thanh băng cho Tử Thần thành tay gấu xong, tôi vất vả nhịn cười, nói cảm ơn không dứt, mong cô sớm về ngủ bù. Tiếc là cô nàng chẳng nhìn tôi một cái, nên không nhìn ra sự chờ đợi trong mắt tôi, mà trong ánh mắt của cô chỉ toàn hình bóng Tử Thần mà thôi. Tôi đang chán nản, thấy Tiểu Hà đứng ở ngưỡng cửa vui vẻ vẫy vẫy tay với mình, lại tìm tôi sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ lại vừa ý tôi rồi? Từ say cái lần tự mình đa tình ở Hội đấu trà lần trước, tôi rất cẩn thận, không dám tùy tiện nghĩ vậy nữa. Thế là, tôi kiềm chế nghi ngờ của mình, sau đó đi đến xem thử cô có gì muốn nói không. Tiểu Hà đưa tôi tới một sương phòng, mời ngồi, bưng quà bánh, rót trà nóng. Lại còn cười rất tươi với tôi. Vốn cẩn thận vừa dè đặt. Tôi thấp thỏm không yên tâm, hỏi: “Tiểu Hà, cô tìm tôi có chuyện gì?”
Tiểu Hà cười bảo: “Tôi ấy à, chỉ là muốn tìm anh tâm sự thôi, Trương phủ tuy lớn nhưng không có nhiều việc, lão