Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiếu Vong Thụ

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.

gia phu nhân đối với người làm rất tốt bụng.” Nhìn Ngọc Thanh là tôi hiểu rồi. “Lần đầu tiên lão gia nhà chúng tôi đến Huyện Gia Dương thì gặp thiếu gia nhà anh, lại còn nhờ thiếu gia nhà anh cứu giúp, đúng là duyên phận.” Tôi nghĩ cái duyên phận này cũng từng nói qua rồi. Gật đầu bảo phải.
Tiểu Hà và tôi nói đông một câu, tây một chuyện rất ăn ý, cắn hột dưa, uống trà, nhìn tiểu mỹ nhân, trong lòng thấy rất vui, thời gian trôi qua thật nhanh. Đến khi Ngọc Thanh gọi, tôi mới nhận ra, mình tới đây không phải để làm khách. Tôi còn một vị chủ nhân, anh bảo Ngọc Thanh tới gọi tôi về.
Thật là xấu hổ, đúng là làm hạ nhân không quen, vô trách nhiệm quá.
Tử Thần nhìn tôi, có chút không vui, tôi chột dạ tiến tới quạt cho anh, hỏi: “Thiếu gia, anh gọi tôi?”
Tử Thần ừ một tiếng, nhìn Ngọc Thanh rồi bảo: “Xin mời cô nương trở về đi, nơi này đã có Hợp Hoang chăm sóc rồi.” Lệnh đuổi khách rõ ràng vậy, tôi thật bội phục không biết sao Hướng công tử có thể nói ra. Đợi Ngọc Thanh ra khỏi cửa, Tử Thần hung hăng nhìn tôi nói: “Nếu cậu còn cách quá một trượng, tôi sẽ không khách khí nữa đâu.” Tôi bị dọa giật mình, chỉ là mới đi có một chút chứ mấy, ừ thì, không phải một chút. Tử Thần nhìn ánh mắt tủi thân của tôi, dịu giọng: “Cậu có biết tôi ở đây sống một ngày bằng một năm, còn dám chạy khắp nơi.” Bấy giờ mới nghĩ ra, đại khái là lần này tôi lại tự mình đa tình, Tiểu Hà gọi tôi ra đơn giản chỉ vì để tạo chút cơ hội cho Ngọc Thanh mà thôi. Chao ôi, sau này tôi nhất định phải cẩn thận hơn. Kiểm điểm chuyện này, tôi nghiêm túc đáp ứng, quyết không rời khỏi Tử Thần quá một trượng. Bây giờ anh mới cười cười, dùng tay gấu vỗ vỗ đầu tôi. Trong lòng khẽ động, cảm thấy anh cười như có thâm ý gì khác.
Qua giờ Tý (0h – 2h sáng), đoán chắc giờ Tử Thần đã ngủ say, thế là tôi rón ra rón rén tiền vào phòng anh, làm yêu tinh được cái là có thể nhìn ban đêm rõ như ban ngày, nhanh chóng bước nhẹ đến giường Tử Thần, quan sát cẩn thận, tin chắc bấy giờ anh đang gặp gỡ Chu công rồi, mới cầm tay niệm quyết, để vết thương của anh lành đi bảy phần, thật ra muốn anh khỏe hoàn toàn, nhưng, lại sợ có kẻ thông minh phát hiện, nghĩ ngợi lung tung tìm kiếm cho ra nhẽ. Thế nên đành để lại một chút, không quá mức. Bấy giờ tôi cũng không dám tranh thủ nhìn anh thật kĩ, tiếng quát to ban ngày vẫn còn làm tôi sợ hãi.
Tôi đắc ý rời khỏi, chưa đến năm ba ngày sau, anh sẽ khỏe lại thôi. Giai đoạn gần gũi hầu hạ khổ cực cũng có thể kết thúc. Haha. Nằm trên giường rồi mới phát hiện, tâm tình không vui thì không ngủ được, mà quá vui cũng chẳng xong, chao ôi.






CẦU HÔN
Vừa mới sáng sớm mà nắng đã chói chang, tôi nhìn mặt trời như đang dần lên cao, trong lòng quyết định hôm nay nhất định sẽ không ra ngoài phơi nắng cùng Tử Thần nữa, cho dù ánh mắt Ngọc Thanh nóng đến đâu chăng nữa nhưng mặt trời thì có thể nướng được tôi đấy. Thế nên vừa ăn bữa sáng xong, Tử Thần đề phòng Ngọc Thanh nên muốn kéo tôi ra ngoài thì tôi liền giả bộ phờ phạc rũ rượi, nói: “Thiếu gia, hôm nay tôi cảm thấy choáng lắm, không muốn ra khỏi cửa đâu.” Trên mặt Tử Thần liền lộ vẻ nôn nóng, đưa tay đến trán tôi. Tôi hơi tránh, không phải do xấu hổ, mà vì chả có dấu hiệu phát sốt gì cả. Thấy Tử Thần quan tâm vậy nên tôi cũng hơi áy náy, có điều, vẫn quyết tâm không muốn ra ngoài để chịu trận. Tử Thần nghĩ nghĩ rồi bảo, có thể do hôm qua phơi nắng, hôm nay nên nằm nghỉ ở nhà thật tốt.
Tôi nghe xong liền vội nói: “Đâu đến mức yếu ớt vậy chứ, người không rõ có khi lại cho rằng tôi là thiếu gia mất.” Tử Thần cười: “Cậu có yếu ớt cũng không sao, cũng có thành thiếu gia được đâu.” Tôi nhìn anh, không phục, làm thiếu gia thì sao chứ, còn không phải bị một tiểu nha đầu ép đến mức tránh không kịp sao, tôi thấy Ngọc Thanh cười khúc khích. Tử Thần theo ánh nhìn của tôi, thấy đôi mắt nồng nàn tình ý của Ngọc Thanh, vẻ mặt lập tức có phần mất tự nhiên. Tôi nhìn Tử Thần rồi lại quay qua Ngọc Thanh, cảm thấy mình rõ là người thừa, có điều đã hứa với anh không rời quá một trượng, đương nhiên sẽ giữ lời, cho có bị mang tiếng không biết điều thì cũng phải một tên giúp việc lanh lợi mới được.
Đang vui, Tiểu Hà tiến vào, cười nói với tôi: “Hợp Hoan, chỗ tôi có mấy cái túi hương, anh tới xem giúp tôi cái nào được nhất đi?” Tử Thần nghe xong, liền quay người nhìn chằm chằm vào tôi, trong ánh mắt mang theo ba phần uy hiếp rất rõ, tôi ngầm hiểu. Có điều, nếu nói trực tiếp thì tôi không nỡ làm tổn thương tấm lòng của tiểu cô nương nhà người ta, tuy là nữ tử nhưng cũng hiểu phải thương hương tiếc ngọc chứ. Nhanh chóng nghĩ cách, hỏi lại: “Cô muốn thêu túi hương tặng tôi à?” Gương mặt Tiểu Hà lập tức ửng đỏ. Tôi càng muốn trêu cô, nhìn về phía Tử Thần và Ngọc Thanh, dù gì cũng đang nhàn rỗi không chuyện làm, sao lại không đùa một chút cho vui. Tôi lại nói với Ngọc Thanh: “Ngọc Thanh cô nương, không bằng cô cũng thuê một túi hương cho thiếu gia nhà tôi đi.” Hay lắm, thế là trừ tôi ra, bốn người trong phòng hết ba kẻ đỏ mặt, tôi hí ha