Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.
“Cậu giữ trước đi.” Sau đó ra ngoài tiền sảnh. Tôi cầm hai xấp kia, thở dài rồi mang cất kĩ.
Hôm sau, Tử Thần gọi tôi, bảo là đến một nơi này. Trong taY còn mang theo một cái bọc gì đó, không biết là thứ gì. Tôi cũng không hỏi nhiều, liền đi theo anh. Đi không bao lâu, đến một quán trà ở huyện Gia Dương, Tử Thần đứng trước quầy, hỏi tay tiểu nhị: “Xin hỏi ông chủ Triệu có ở đây không, tôi là Hướng Tử Thần ở Thấm Tâm trà trang, có việc muốn gặp ông ấy.” Tay tiểu nhị bảo chờ một chút, rồi sau đó vào trong phòng, không lâu sau, đi ra mời Tử Thần vào. Tử Thần kéo tôi vào trong. Chỉ thấy ông chủ Triệu đang ở đó, thấy chúng tôi liền đứng dậy nghênh đón: “Hiếm khi có Hướng công tử đến! Không tiếp đón từ xa!”
“Cũng không dám khẳng định chắc chắn, nên mới mang đao thử ông ta một lần, có điều cậu nhìn sắc mặt ông chủ Triệu rồi đó, có lẽ chính là ông ta.”
Tôi hơi bất an, hỏi: “Vậy liệu ông ta có gây bất lợi cho anh không?”
Tử Thần thản nhiên cười: “Ông ta nên biết, nếu tôi có ý muốn hại, cần gì tặng đao, đi báo quan là được.”
Cũng đúng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tử Thần, trong lòng sinh ra vài phần nể phục.
Trời nóng dần, trên đường cũng thưa người, Tử Thần vừa đi vừa nhìn, nói: “Hôm nay sợ là chuyến ra ngoài trước kì thi Hương cuối cùng.” Tôi nghe xong, tính lại ngày giờ, đúng thật, sắp đến thi Hương rồi, chắc chắn Hướng mẫu sẽ không để anh ra ngoài dễ dàng. Nghĩ đến chuyện tôi giả làm tăng nhân để giúp anh chuyện công danh hai năm trước, thấy hơi buồn cười.
Tử Thần quay đầu nhìn tôi một chút, khẽ khàng nói: “Mấy năm trước tôi sợ nhất là mẹ bảo thi Hương, nhưng năm nay thì rất trông mong đến ngày trúng tuyển.
Tôi nghe lời anh đầy hàm ý bên trong, rồi nhớ đến lý do anh từ chối trước mặt ông chủ Trương, bỗng có cảm giác xót xa. Rầu rĩ không vui. Hình như Tử Thần phát hiện ra, hỏi vì sao tôi không vui, cũng chẳng nói được gì, đành bảo trời nóng nên chóng mặt, dạo này tôi choáng cũng nhiều, nói ra rất thuận miệng, xem ra sau này sẽ còn phải chóng mặt dài dài. Tử Thần vội gọi một cái kiệu cùng tôi quay về trà trang.
MINH BẠCH
Chớp mắt đã qua tháng sáu, mọi người đều đổi sang quần áo mùa hè, đương nhiên tôi cũng không thể cứ mặc áo hai lớp, nhưng khi thay chiếc áo đơn Tống mụ đưa cho, mới phát hiện, ngực nhô cao, hông rất lõm, tự tôi cũng cảm thấy, hì hì, rất duyên dáng. Đỏ mặt, tôi suy nghĩ một chút, tìm một mảnh vài dài, quấn quanh, khi nhìn lại, đã bằng phẳng như trống cơm rồi, không dám nhận là cao lớn vạm vỡ, nhưng quấn thế thì không có chạy đi đâu được. Tôi rất hài lòng với kết quả này, chỉ là cảm thấy không thoải mái. Tự an ủi chính mình, mùa hạ trong núi ngắn, tiết trời cũng không quá nóng bức, kiên nhẫn chịu đựng một chút cũng sẽ qua, mà ba năm khổ hạn năm xưa cũng qua được, xem cái chút nóng nực này vào mắt sao? Nghĩ vậy, tự khích lệ bản thân, thấy miếng vải quấn quanh ngực kia không quá khó chịu nữa.
Quả nhiên, mấy tháng giữa hè, Tử Thần bị Hướng mẫu quản chặt trong thư phòng, ba ngày hai bữa đến kiểm tra, càng thường xuyên bảo tôi báo cáo lại động tĩnh của thiếu gia. Đương nhiên tôi chỉ nói tốt, thật ra, Tử Thần cũng không thấy thế là khổ, thường xuyên tranh thủ rảnh rỗi vẽ tranh, viết mấy bài thơ nhỏ, thong thả tự đắc. Tất nhiên tôi cũng giả vờ không thấy. Có điều thấy Tử Thần bình thường thông minh, lại ung dung như thế, chắc thi Hương lần này không là vấn đề.
Cuối cùng cũng tới ngày thi Hương, Hướng mẫu đương nhiên lại bỏ tiền đưa Tử Thần đi đến chùa Trữ Hòa thắp nhang.
Sau khi trở về, Hướng mẫu sai tôi đi sắp xếp quần áo sách vở, chuẩn bị một số món, thành mấy cái bao rất lớn. Tôi nói thầm trong bụng, chẳng qua đi thi thôi mà, mang nhiều bạc một chút là được, lằng nhằng thế là muốn chuyển nhà chắc? Nhìn qua Tử Thần, mặt anh vẫn bình tĩnh, không ừ hử gì cả. Ai dè Hướng mẫu vừa đi, Tử Thần liền mở mấy cái bao kia, âm thầm bỏ ra rất nhiều thứ, chỉ còn vài bộ quần áo ở trong. Trong đầu lập tức nghĩ ra một câu: Bằng mặt không bằng lòng, không biết dùng ở đây đúng không nhỉ?
Ngày hôm sau dùng bữa sáng xong, sắp xếp ổn thỏa, Hướng mẫu đưa Tử Thần ra cửa lớn, sau đó tha thiết mong đợi nhìn Tử Thần, ngàn câu vạn chữ ngưng thành một từ: “Cẩn thận.” Tử Thần xúc động gật đầu, nói với Hướng mẫu: “Mẹ cũng phải giữ sức khỏe, con tự biết cẩn thận.” Hướng mẫu quay đầu nhìn tôi, nói: “Cậu phải lanh lợi hơn một chút, có chuyện gì phải nghĩ trước thiếu gia.” Tôi vội vàng gật đầu đáp vâng, thật ra, chuyện gì Tử Thần cũng nghĩ trước tôi, tuy là yêu tinh nhưng tôi không thông minh được như anh, thật hổ thẹn, hổ thẹn quá.
Kì chia tay này cũng không dây dưa quá lâu, Hướng mẫu vừa lo lắng lại mong nỏi, so với vẻ lạnh nhạt của những ngày trước đây, sinh động hơn nhiều.
Tử Thần cùng tôi ra chợ, thuê một xe ngựa, sau đó hướng lên tỉnh.
Thời tiết mấy ngày này không phải nóng như lửa, nhưng cũng khá oi bức. Lần này không phải đi chầm chậm như hồi mang trà, xe ngựa chạy rất nhanh, được một lúc là tôi chóng mặt vô cùng, lần này là choáng thật, trước mắt xuất hiện rất nhiều đám mây. Tôi