Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiếu Vong Thụ

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

êm hai khúc cho thiếu nữ trẻ tuổi ấy.”
Tôi suýt nữa buột miệng hỏi: “Cho ai?” Lại cố dằn xuống, cúi đầu quay lại cửa hàng, nhìn số vải màu sắc tươi tắn, chẳng có tâm thưởng thức thích thú, trong lòng có một chút chua xót không biết tên.
Tôi chọn hai vóc gấm màu hồng nhạt và trắng bạc. Tử Thần hơi ngạc nhiên: “Không mua màu lục à?”
Tôi đột nhiên nghĩ đến nữ tử bận một thân màu lục biêng biếc trong bức tranh anh vẽ ngày trước, suy đoán trong bụng nhất thời như viên đá rơi xuống, vỡ tan, khiến lòng thật đau xót.
Tôi muốn quay đầu đi đổi, Tử Thần giữ chặt cười nói: “Không cần đổi, cái này cũng đẹp mà.” Tôi nhìn nụ cười của anh, trong miệng đắng nghét.
Tử Thần ngồi lắc lư trong kiệu với tôi gần cả canh giờ, ăn cơm trưa xong với quay trở lại Trương gia, mới hiểu chẳng qua Tử Thần muốn ra ngoài để giết thời gian, không định trở về. Tôi cũng lười vạch trần, bây giờ đầu óc lộn xộn, dù sao ngồi trong kiệu nên không bị mặt trời hun nóng, lắc la lắc lư cũng khiến thư thái hơn nhiều.






LÀM RÕ
Lúc về cửa tiệm thì không thấy ông chủ Trương đâu, quay lại phòng cũng chẳng thấy Ngọc Thanh và Tiểu Hà. Tôi thấy hơi ngạc nhiên, nghĩ một chút, nhất định là ông chủ Trương đã truyền đạt với Ngọc Thanh rằng Tử Thần, như sấm sét giữa trời quang, đã có một người trong mộng.
Tử Thần để tôi đi nghỉ, sau đó về phòng thu dọn đồ đạc của mình. Chu miệng về căn phòng nhỏ của mình, làm giúp việc thì có gì mà thu dọn, chỉ có hai bộ quần áo mà thôi, tôi bọc lại, cầm con dao nhỏ ngồi sững sờ trên giường một hồi lâu.
Hồi sau, đột nhiên nhận ra, có nghĩ ngợi lung tung cũng chẳng được gì, giấc ngủ vẫn quan trọng nhất.
Ngủ đủ giấc, quả nhiên tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Tôi vào phòng của Tử Thần, vừa bước qua cửa, đã nghe thấy tiếng Ngọc Thanh: “Hướng công tử, thương thế của anh đã tốt hơn nhiều, đúng là ông trời phù hộ!” Tôi nghe những lời này cảm thấy cực kì hoảng sợ, làm sao tôi dám nhận cái danh ‘ông trời’ này chứ? Trong lòng cuống cuồng niệm A di đà Phật, tội lỗi tội lỗi!
Chờ một lát, thấy trong đó chẳng có hát gì nữa, nghĩ cũng không thể nghe lén chuyện riêng của Hướng công tử, đành mạnh chân giậm mấy bước tiến vào trong phòng, Ngọc Thanh cười với tôi, hơi khó khăn, sau đó vội vàng rồi đi. Tử Thần nhìn Ngọc Thanh như muốn giữ lại, nhưng rồi lại thôi. Rốt cuộc mặc cô rời đi. Kì thật tôi cảm thấy như Tử Thần rất tốt, nếu không có kết quả thì đừng để người khác hi vọng gì.
Tôi từ từ bước tới, thấp giọng hỏi: “Thiếu gia, tôi giúp anh dọn dẹp nhé.” Tử Thần gật đầu nói ừ, tôi xếp gọn quần áo Tử Thần, lại thấy ba khúc vải đã mua, lướt qua, ngón tay khẽ run, cũng có mấy phần thương tiếc cho Ngọc Thanh.
Cơm chiều, ông chủ Trương cố ý mời tôi và Tử Thần lên tiền sảnh cùng phu nhân của ông dùng cơm, trên bàn tiệc có ba cậu con trai, có cả Ngọc Thanh nữa. Bữa cơm chiều nay rất thịnh soạn, Trương phu nhân rất nhiệt tình, suốt bữa khen Tử Thần không dứt, thường thường chỉ cho ba cậu con trai của bà mà bảo: Đây là tấm gương cho mấy đứa đó. Khiến Tử Thần xấu hổ, Ngọc Thanh càng thương cảm hơn.
QUẢ ANH ĐÀO
Hôm sau trời vừa rạng, Tử Thần đã tới gõ cửa phòng, tôi vội vàng thức dậy rửa mặt giúp anh, mấy ngày nay hầu hạ gần gũi thế này, không dám nói là tâm lặng như nước, nhưng ít ra trên mặt không nổi sóng. Chuyện mặt mũi không quan tâm từ lâu rồi.
Ông chủ Trương vẫn rất hòa nhã, tuy rằng Tử Thần đã từ chối ý tốt của ông, nhưng vẫn đối với Tử Thần rất tốt. Có lẽ là vì chuyện làm ăn sau này, nói chung, qua bữa sáng, sống chết cũng không chịu để kẻ hầu của ông ta đưa tôi và Tử Thần về lại huyện Gia Dương. Tử Thần sợ nhất là nợ ân tình của người khác, nên cứ đứng trước cửa tiệm của ông chủ Trương từ chối hồi lâu, hai người đàn ông lớn thế mà lôi lôi kéo kéo thật mất mặt. Tôi đứng bên cạnh nhìn cũng thấy ngượng ngùng, nhịn không được nói nhỏ vào tai Tử Thần: “Thiếu gia, anh lén cho gã hầu đó chút bạc là xong rồi, coi như chúng ta thuê xe.” Tử Thần thấy vẻ mặt sốt sắng của ông chủ Trương, từ chối cũng không dễ, đành chào tạm biệt với ông ta, rồi kéo tôi lên xe ngựa. Tôi lên xe ngựa rồi mới thấy quả không sai, ông chủ Trương cố tình trải một cái chiếu trúc trên xe, ở giữa đặt một chiếc bàn trà nho nhỏ, có bình trà, hoa quả và bánh ngọt, còn có vài cuốn sách nữa. Đúng là kẻ làm ăn, suy nghĩ chu đáo đến thế.
Xe ngựa thong thả đi trên đường, treo chiếc chuông leng keng, kiếp phù du hiếm khi được vài lần rảnh rỗi như thế. Tôi nhìn chiếc chiếu trúc màu xanh, cảm giác mát mẻ, không kiềm lòng ngả người nằm ra, thích chí nhắm mắt lại, ưỡn ngực duỗi người, đến khi tôi thở mạnh một hơi mở mắt ra, phát hiện, gương mặt Tử Thần ửng đỏ đang liếc mắt nhìn mình, cúi đầu vớ lấy một quyển sách, tay kia vẫn đang băng, quá là không tiện, tôi vội vàng ngồi dậy đưa cho anh, hơi ngượng, trước mặt chủ nhân mà vươn vai duỗi người như thế thì quá là càn rỡ, rót cho anh một chén nước, Tử Thần không uống, nhẹ nhàng đặt lên bàn, nói: “Cậu nằm cũng không sao, đâu có người ngoà