Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
ự khó xử, quay đầu nhìn Yến Luật, mong muốn anh giải vây cho cô, nhưng anh chẳng tỏ vẻ gì, thản nhiên nói: “Em cầm đi.”
Ôn Tửu đành phải trước tiên nhận lấy, ý định lát nữa sẽ trả lại cho Yến Luật. Cứ cứng nhắc mà tiếp tục từ chối như vậy, cô cứ giống như không phải là bạn gái mà Yến Luật mang về nhà lần đầu tiên rồi.
Ăn sáng xong, Yến Luật liền lên tầng đánh răng.
Soi gương, anh cảm giác cho dù trên mặt mình đang có một đám bọt kem đánh răng, cũng vẫn rất đẹp trai phong độ, nổi bật giữa đám đông. Cô lại dám nói không có ý với anh, rõ ràng là lúc nhìn thấy anh, ánh mắt đã thẳng tắm rồi.
Đồ con gái miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo.
Ngoài cửa có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, anh nói: “Vào đi.”
Cửa phòng mở ra, Ôn Tửu đi tới, thuận tay đóng cửa lại.
Cạch, một tiếng đóng cửa nhẹ vang lên, Yến Luật cảm thấy tim mình cũng thoáng cái đập thật nhanh theo tiếng cạch đó.
Ôn Tửu cười đưa lì xì cho anh.
“Yến tiên sinh, cái này anh cầm lại đi.”
Yến Luật khẽ giật mình, trong lòng có cảm giác kỳ diệu.
Vừa rồi lúc bà nội nhắc tới rằng ngàn dặm mới tìm được, là anh đã biết trong bao lì xì này có bao nhiêu tiền rồi. Một vạn đồng trong lòng Yến Luật tuy rằng cũng không coi là lớn, nhưng với công nhân viên chức bình thường tại thành phố Z, cũng là tiền lương hai ba tháng, Ôn Tửu dường như chẳng có cảm giác gì, cứ lạnh nhạt như vậy mà trả lại cho anh.
Anh không khỏi nghĩ tới lúc đi Phi Đạt Quốc Mậu, cô lại mặt không đổi sắc mà mua cho anh cái áo khoác ngoài đắt tiền kia, thật sự là không giống với điệu bộ của người chỉ được hưởng tiền lương bình thường. Thế nhưng mà, nếu như cô không thiếu tiền, vậy tại sao lại tới ứng tuyển làm bạn gái anh?
Còn có ở trong phòng làm việc ở dinh thự Khuynh Thành, cô ký xong thỏa thuận rồi mang hành lý tới, nhưng vào giây phút gặp anh, đột nhiên nói muốn nuốt lời… có vẻ như không hề để bảy mươi vạn vào mắt, ấy vậy mà nói vứt bỏ là bỏ.
Nhìn thế nào cũng không giống như cô vì tiền mà đến, vậy cô làm thế là vì cái gì?
Yến Luật hơi nheo mắt lại, nhìn Ôn Tửu: “Tại sao cô lại tới ứng tuyển làm bạn gái của tôi?”
Vợ Chưa Cưới
Ôn Tửu không nghĩ đến đột nhiên anh lại hỏi cái này, cúi đầu đặt bao lì xì chứa tiền mừng tuổi ở trên bàn sách trong phòng Yến Luật.
Cô ngước mắt lên, mỉm cười, dịu dàng hỏi ngược lại: “Vậy thì tại sao Yến tiên sinh lại phải thuê bạn gái?”
Yến Luật lạnh lùng nói: “Là tôi đang hỏi cô.”
Ôn Tửu mỉm cười nhìn anh: “Anh trả lời tôi trước, rồi tôi sẽ nói cho anh biết.”
Ôn Tửu nghe xong thì đã hiểu rõ, thì ra mình tới đây là để làm tấm bia chắn. Không trách được ông cụ Yến vừa nhìn thấy mình đã nổi giận, trong nhà đã có một cháu dâu mà mọi người đều công nhận, Yến Luật lại tự mình dẫn một bạn gái khác trở về, đây không phải là muốn làm loạn sao?
Ôn Tửu xoa xoa ấn đường, quả thực không biết nên nói cái gì cho phải. Chuyện này, thực sự là có chút đau đầu đây.
Cô nhất thời chủ quan mà bị cuốn vào trong đó, bây giờ lại muốn dứt ra là chuyện không thể được.
Chả trách Yến Luật lại trả cái giá rất cao là mười vạn một ngày, hóa ra là muốn cô sắm vai kẻ độc ác đi chen ngang giành giật người tình. Hiển nhiên, Úc Thiên Thiên sắp tới thành phố X, dường như là một nhân vật khó đối phó, nếu không thì Yến Luật cũng sẽ không gióng trống khua chiêng trả giá cao như vậy để thuê bạn gái.
Đó rốt cuộc là một cô gái như thế nào? Ôn Tửu ngược lại là có chút tò mò.
Yến Luật nói: “Được, tôi nói xong rồi, bây giờ đến lượt cô.”
Chuyện ngày xưa của bảy năm trước, Ôn Tửu đương nhiên sẽ không kể lại với người xa lạ như Yến Luật, đây là ân oán giữa cô và Thương Cảnh Thiên, mà quan hệ của anh với Thương Cảnh Thiên lại không tệ, cô sẽ lại càng không nhắc tới.
Ôn Tửu tự nhiên cười, nói: “Tôi và anh đều giống nhau, cũng đều bị người nhà ép cưới. Nhìn thấy quảng cáo của anh, tôi cũng muốn đến thử một lần, dù sao tết âm lịch tôi cũng được nghỉ, cũng không có chuyện gì quan trọng, nếu có thể là diễn giả thành thật, trở thành một đôi với người kia, ngược lại cũng không tệ.”
Yến Luật nhíu mày không nói, trong lòng suy nghĩ về lời Ôn Tửu nói, dường như cũng không có lý do tốt hơn để giải thích mục đích của cô.
Yến Luật lựa chọn tin tưởng, âm thầm cảm thấy may mắn là chính mình vẫn luôn ra ám hiệu cho cô rằng đừng có ý gì với mình, bằng không thì kỳ nghỉ bảy ngày chấm dứt, nếu cô lừa bịp anh, vậy mới là phiền.
Ôn Tửu nhẹ nhàng cười nói: “Nhưng mà anh yên tâm, ngay từ lúc vừa gặp, tôi đã hiểu rõ rằng chúng ta không thích hợp với nhau. Tôi sẽ không có ý gì với anh.”
Yến Luật sa sầm mặt.
Cô nói những lời này là có ý gì? Vừa gặp đã cảm thấy không thích hợp? Chẳng lẽ ý cô là, mặt mũi anh thế này mà cô vẫn còn chưa vừa ý? Lập tức, cơn khó chịu dâng lên tới tận mắt, sắc mặt Yến Luật cũng dần lạnh đi.
“Sau khi Úc Thiên Thiên đến, tôi hy vọng cô có thể phối hợp thêm với tôi, để cho cô ta tin tưởng cô là bạn gái của tôi, hơn nữa là đối tượng có dự định kết hôn. Để cho