Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
ật sự là vừa chua xót vừa tức giận, ánh mắt sắc bén đánh giá Ôn Tửu, mang theo một khí thế cao ngạo, thô bạo mà hung hăng vênh váo, muốn tìm ra khuyết điểm trên người Ôn Tửu.
Một câu vô cùng đơn giản, giọng điệu hời hợt, nhưng lại đủ mười phần khẳng định vô cùng xác thực. Hơn nữa lúc nói câu này, Yến Luật quay đầu, rũ mắt xuống nhìn Ôn Tửu, trong ánh mắt lạnh lẽo kiêu ngạo từ trước đến nay vậy mà lại pha lẫn vài phần ấm áp dịu dàng.
Trái tim Ôn Tửu cũng không khỏi đập mạnh một cái, Yến tiên sinh, anh thật ra rất có thiên phú diễn kịch đấy. Ánh mắt này quả thực gây ảo giác cho Ôn Tửu, giây phút này, bản thân mình giống như đã thực sự trở thành bạn gái của anh.
Nhà họ Úc gia thế hiển hách, Úc Thiên Thiên từ lúc sinh ra đến nay vẫn luôn được nâng trong lòng bàn tay, từ trước đến nay vẫn kiêu căng ngạo mạn, muốn cái gì đều dễ như trở bàn tay, đời này cũng chỉ thất bại trước mặt Yến Luật.
Yến Luật đã xác nhận thân phận của Ôn Tửu, lúc này Úc Thiên Thiên cũng không khách sao mà chĩa đầu mâu vào Ôn Tửu, lạnh lùng mỉa mai nói: “Cô tên là Ôn Tửu đúng không? Xin nhờ cô lần sau trước khi làm bạn gái của người ta thì hãy điều tra rõ ràng xem người ta có vợ chưa cưới không đã nhé?”
Ôn Tửu rất biết kiềm chế mà không phản kích, chỉ là cười cười, sau đó nghiêng đầu nhìn Yến Luật: “Anh có vợ chưa cưới?”
Yến Luật nắm tay cô, thấp giọng nói: “Anh vẫn chưa đính hôn, cũng không có vợ chưa cưới, bạn gái, cũng chỉ có em thôi.”
Yến Luật trước nay vẫn kiêu căng lạnh lùng, giờ giọng nói khẳng định tuyệt đối, hơn nữa trong ánh mắt lại pha lẫn vẻ dịu dàng quyến luyến mà xưa nay chưa từng có, Ôn Tửu lại một lần nữa bị hành động của Yến tiên sinh làm cho sợ hãi rồi.
Úc Thiên Thiên tức giận đến nghẹn họng trong phút chốc, giọng nói cũng không tự giác mà cao lên một chút: “Đây là chuyện hẹn ước ván đã đóng thành thuyền, hai nhà cũng biết, toàn bộ người quen không ai không biết, còn cần phải dùng thêm nghi thức gì nữa sao?”
“Tất cả mọi người trên thế giới biết cũng vô dụng thôi.” Yến Luật lạnh lùng nói: “Úc Thiên Thiên, tôi không hề đính hôn với cô, xin cô đừng có tự cho mình là vợ chưa cưới của tôi.”
Những lời này lập tức lại khiến Úc Thiên Thiên mất mặt mũi lớn đến thật sự tức giận sắp phun ra máu, ánh sáng trong mắt vừa sáng vừa lạnh, giống như hai thanh đao sắc bén chém về phía Yến Luật.
Đối với mấy chiêu số phụ nữ thường dùng, trước giờ Yến Luật đều áp thường thái độ hờ hững coi như vô hình. Ngay cả tiếp chiêu anh cũng khinh thường, mặc kệ, là phong cách trước sau vẫn như một của anh. Cho nên, mắt đao của Úc Thiên Thiên rốt cuộc chém vô ích.
Anh tự tay vén tóc ra bên tai thay Ôn Tửu, ngón tay thon dài dịu dàng, hơi vuốt ve bên trên vành tai Ôn Tửu như gió nhẹ lướt qua.
Ôn Tửu đột nhiên cảm giác bên tai mình nóng lên, hành động của Yến tiên sinh lại cao siêu như thế, thật đúng là không nhìn ra.
Tất nhiên, Yến Luật cố ý chịu thân mật, đã hoàn toàn chọc giận Úc Thiên Thiên, cô ôm lấy cánh tay, cười khẩy: “Đêm qua không nhận điện thoại của tôi, tôi đã cảm thấy không đúng, quả nhiên là có chuyện xảy ra. Được, Tiểu Yến Tử, lá gan của anh thật không nhỏ.”
Ôn Tửu vốn đang căng thẳng phối hợp diễn kịch với Yến tiên sinh, kết quả là biệt hiệu “Tiểu Yến Tử” này đột nhiên xuất hiện, cô nhịn không nổi mà phun ra ngay tại chỗ, ngay cả ông bà nội cũng lộ ra biểu hiện dở khóc dở cười.
Ôn Tửu tuy rằng đã cố gắng nhịn cười, thế nhưng tay vẫn luôn run rẩy.
Yến Luật nắm chặt tay Ôn Tửu, xiết mạnh, nhìn Úc Thiên Thiên hằm hằm, hơi đỏ mặt lên.
Lúc anh bắt đầu chán ghét Úc Thiên Thiên, cũng là bởi vì lúc nhỏ cô đã đặt cho anh cái biệt hiệu này, làm cho bạn bè đều biết hết, chê cười anh một hồi lâu.
Hai người trợn mắt trừng nhau, trong không khí dường như sắp bốc cháy đến nơi, ông nội ngồi một bên nói: “Thanh Ngọc à, không phải con muốn đi chùa thắp hương vào mùng một đó sao, đây là lần đầu tiên Ôn Tửu đến thành phố X, con đưa nó cùng đi đi. Chùa Ninh Tâm cũng coi như là một di tích cổ, danh lam thắng cảnh của chỗ chúng ta, qua nửa đêm giao thừa có rất nhiều người sẽ tới chùa thắp hương đó.”
Ông nội muốn tách mình ra, hóa giải cục diện bế tắc, Ôn Tửu đương nhiên hiểu rõ, vì vậy cười nói: “Vâng, cháu cũng muốn đi xem đây.”
Ông nội nhẹ nhàng thở ra, định bụng Ôn Tửu đi rồi, ông và Úc Thiên Thiên, Yến Luật sẽ ngồi cùng với nhau nói chuyện cho thật rõ ràng.
Không nghĩ tới Yến Luật lạnh mặt lại nói: “Cháu đưa cô ba và Ôn Tửu đi qua đó. Ôn Tửu, em ăn mặc quá mỏng manh rồi, lên tầng thay quần áo dày đi.” Nói xong, liền kéo cô lên tầng.
Trước mặt Ôn Tửu, Úc Thiên Thiên nói ra biệt danh của anh lúc còn nhỏ, cố ý chửi bới hình tượng cao lớn khôi ngô tuấn tú của anh, quả thật là không thể nhẫn nhục.
Ôn Tửu nhỏ giọng nói: “Tự tôi đi với cô ba là được rồi.”
Yến Luật nhăn mày lại, lạnh lùng nói: “Bây giờ cô đang ở thành phố X, tôi sẽ phụ trách sự an toàn của cô, xin cô duy trì như hình với bóng với tôi.”
Hình bóng không rời? Ôn Tửu cảm thấy chuyện này cũng có chút khuếch trương rồi?
“Cô mặc