The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

cô ta hoàn toàn hết hy vọng.”
Ôn Tửu gật đầu cười cười: “Được, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Nhìn vào tiền lương là mười vạn một ngày, cô cũng phải giúp ông chủ Yến một tay cho thật tốt.
Yến Luật còn muốn nói thêm gì nữa, lúc này, điện thoại cố định trên bàn vang lên, Yến Luật cầm lên, ông nội nói trong điện thoại: “A Luật, huyện trưởng Tề đến rồi.”
“Vâng, cháu lập tức tới ngay.”
Yến Luật ra khỏi phòng, Ôn Tửu cũng đi cùng anh xuống tầng.
Trong phòng khách, có mấy người đàn ông trung niên, đang theo thứ tự bắt tay với ông nội: “Chúc mừng năm mới, lãnh đạo.” Người đàn ông đang nói chuyện khoảng hơn 40 tuổi, mặc một bộ áo lông màu vàng đất.
Ông nội cất cao giọng nói: “Chúc mừng năm mới, huyện trưởng Tề.”
Ôn Tửu không nghĩ tới vị này thế mà là là huyện trưởng của thành phố X, nhìn thái độ cung kính của ông với ông nội, chắc hẳn tại thành phố X, ông nội rất có tiếng tăm.
Huyện trưởng Tề trông thấy Yến Luật, đã đưa tay ra từ xa, cười nói: “Yến tiên sinh, chúc mừng năm mới, vừa trở về năm ngoái sao.”
Yến Luật nắm chặt tay ông ta: “Xin chào huyện trưởng Tề, cháu vừa trở về ngày hôm qua thôi.”
Ôn Tửu không nghĩ tới huyện trưởng Tề cũng sẽ tôn kính khách sáo như vậy với người còn trẻ như Yến Luật. Tiếp theo ngồi nghe bọn họ nói chuyện, cô mới hiểu được, thì ra Yến Luật đã đầu tư một hạng mục ở thành phố X. Cho nên, huyện trưởng Tề nhận dịp vội tới chúc tết ông cụ Yến, thuận tiện báo cáo lại một lượt tiến triển của hạng mục cho Yến Luật.
Ôn Tửu chuẩn bị tốt nước trà, đặt ở trên bàn trà, thuận tiện nhìn thoáng qua Yến Luật đang ngồi nghiêm chỉnh.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ xử lý công việc của Yến Luật, nghiêm túc chăm chú, cẩn thận tỉ mỉ, tuy nhiên vẫn khó giấu được vẻ trong trẻo và khí chất lạnh lùng trên trán, nhưng loại khí chất ôn hòa này thật đúng là hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ kiêu ngạo kia, giống như chợt ẩn giấu đi vẻ bước bỉnh nói toạc ra, bên trong trầm ổn bình tĩnh, lại có loại khí thế như núi như biển.
Ôn Tửu chỉ ngồi lại một lát, rồi đi ra sân.
Bầu trời vô cùng trong xanh, so với bầu không khí của đô thị lớn, không khí tại đây dường như có thể dùng từ trong lành, mát rượi để hình dung, hơn nữa bởi vì trong nhà có mấy cây hoa mai, lại lan tỏa mùi hương thơm ngát thấm sâu vào ruột gan.
Nhìn những đóa hoa mai thanh khiết kiêu ngạo đã bắt đầu nở ra, Ôn Tửu không khỏi lấy điện thoại di động ra chụp ảnh, lúc này, cổng được mở phát ra tiếng lạch cạch, Yến Thanh Ngọc xách theo một giỏ trứng gà ta, bước vào trong nhà.
“Cô Ba trở về rồi.” Ôn Tửu cất điện thoại, tiến lên đỡ lấy giỏ trứng gà trong tay bà.
Yến Thanh Ngọc nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng khách, cười hỏi: “Có khách tới nhà sao?”
“Vâng, huyện trưởng Tề đang ở đây.”
Huyện trưởng Tề cũng không phải là khách quý ít gặp gì, vẫn thường xuyên đến nhà, cho nên Yến Thanh Ngọc đi vào phòng khách, rất tùy ý lên tiếng chào hỏi huyện trưởng Tề, sau đó đi vào nhà bếp với Ôn Tửu.
Ôn Tửu giúp bà nhặt lấy từng quả trứng gà một bỏ vào tủ lạnh.
Yến Thanh Ngọc nói: “Bà nội thế cứ luôn mồm khen cháu, nói cháu làm bữa đêm giao thừa đúng là không hề kém gì so với khách sạn lớn.”
Ôn Tửu nở nụ cười: “Bà nội đây là yêu ai yêu cả đường đi, khen ngợi cháu cũng chỉ vì A Luật thôi.”
“Vậy cũng không đúng rồi, Úc…” Vừa nói ra khỏi miệng, Yến Thanh Ngọc đột nhiên phát hiện ra không thích hợp, vội vàng ậm ờ, thay đổi chủ đề.
Huyện trưởng Tề đã nói chuyện đến hai tiếng, trước khi đi, Yến Luật, ông nội và bà nội tiễn mấy người ra ngoài cửa lớn. Ôn Tửu cũng đi theo sau lưng Yến Luật để tiễn khách.
Mấy người huyện trưởng Tề vừa đi, đột nhiên có người gọi một tiếng: “Cô Ôn.”
Ôn Tửu quay mặt nhìn lại, không nghĩ tới người gọi mình thế mà lại là Lục Trùng, đi theo bên cạnh anh là Lục Bình Dũng và một người phụ nữ trung niên.
Ba người mang theo rượu thuốc và hộp quà cáp trong tay, vừa thấy Ôn Tửu đã kích động không thôi, bước nhanh đi đến gần cô.
Lục Trùng ngại ngùng cười cười: “Chúng tôi đang định đi hỏi từng nhà, không ngờ thật là may mắn, đúng lúc thấy cô đi ra.”
Người phụ nữ kia một tay nắm chặt tay Ôn Tửu, nước mắt cũng tràn ra: “Cô Ôn, cám ơn cháu đã cứu chồng của bác.”
Ôn Tửu xấu hổ cười: “Không có gì, mọi người quá khách sáo rồi.”
Vợ chồng Lục Bình Dũng không ngừng nói lời cảm ơn.
Ông bà nội đều có chút mơ hồ, không hiểu là đang xảy ra chuyện gì, càng tò mò vì sao Ôn Tửu lại có thể quen biết người trong thành phố X. Chỉ có Yến Luật biết rõ mọi chuyện.
Ông nội tuy rằng không hiểu rõ mọi chuyện, nhưng thấy bọn họ quen biết Ôn Tửu, lại là đồng hương, nên nhiệt tình bắt chuyện: “Nào nào nào, mời vào trong nhà ngồi đi.”
Ba người vào phòng, bỏ quà cáp xuống, liên tục cảm ơn Ôn Tửu. Ông bà nội cũng nghe rõ được chuyện gì đã xảy ra, trong chốc lát lại càng nhìn Ôn Tửu với ánh mắt khác xưa.
Đến lúc tiễn mấy người Lục Trùng xong, ông nội vẫy tay với Yến Luật, gọi anh vào phòng sách.
Yến Luật đóng cửa lại, ông nội liền giơ ngón tay cái lên: “Cháu trai thật tinh mắt,