Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1987 lượt.
em, không nên xem, anh đều đã thấy được cả rồi, hơn nữa lại đã mãnh liệt đập vào mắt, khiến một chỗ nào đó trên thân thể cũng nhanh chóng có phản ứng, nhanh giống như phản xạ có điều kiện. Yến tiên sinh từ trước đến nay vẫn luôn kiêu ngạo về khả năng tự động kiềm chế, kinh ngạc phát hiện mình có xúc động mãnh liệt, muốn ôm lấy cô, vuốt ve cô, thậm chí…
Cho nên không cần Ôn Tửu nói đi ra ngoài đến lần thứ hai, Yến Luật đã xoay thân thể cứng đờ, quay mặt đi, liếc nhìn nhiều hơn nữa, chỉ sợ sẽ không khống chế được.
Anh nắm tay nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật dài, muốn đè nén dục vọng này xuống, thế nhưng mà cho dù anh có nhắm mắt lại, trước mắt vẫn là bức họa cuộn tròn ướt át, dáng người đầy đặn mà nhỏ bé, đường cong mềm mại hoàn mỹ, còn có da thịt trắng muốt không tỳ vết, lại làm cho người ta phải phun máu ra.
Ôn Tửu nắm chặt áo lông, xấu hổ tức giận đến mức hận không thể tiến lên đánh cho Yến Luật đã nhìn sạch mình một trận đã đời. Cửa phòng rõ ràng là đã khóa, làm sao cô có thể nghĩ đến anh vậy mà sẽ đạp cửa phòng để đi vào.
Ôn Tửu lập tức quát: “Quay lại.”
Yến Luật lập tức quay mặt, kỳ lạ, nhà cũng không phải xây ở vùng thôn quê hoang vu, mùa đông cửa sổ đều đóng chặt, làm sao lại đột nhiên có một con rắn?
Anh đột nhiên nhớ ra, vừa rồi Úc Thiên Thiên lên tầng đi vệ sinh, tầng một cũng có nhà vệ sinh, vì sao cô ta lại cố ý chạy lên tầng hai? Còn có trong hành lý của cô ta, hòm gỗ bảo bối mà cô ta tự ôm lên tầng. Lập tức Yến Luật đã hiểu rõ. Tính cách của con bé kia từ nhỏ đã như con trai, lá gan lại lớn, việc nuôi rắn làm sủng vật này, với cô ta mà nói thì thật ra cũng không có gì là lạ.
Ôn Tửu vội vàng mặc áo ngủ lên, sau đó khoác thêm áo lông ở bên ngoài. Lúc này, Úc Thiên Thiên đã đi đến ngoài cửa: “Có chuyện gì sao Yến Luật, vừa rồi làm sao lại có tiếng động lớn như vậy?”
Yến Luật cũng không trả lời cô ta, khàn giọng hỏi Ôn Tửu: “Cô đã mặc đồ xong chưa?”
Ôn Tửu khó khăn ừ một tiếng. Cô chỉ vội vội vàng vàng mặc cái áo ngủ, sau đó khoác thêm áo lông ở bên ngoài.
Lúc này Yến Luật mới quay đầu, ánh mắt hai người chạm vào nhau, lẫn nhau đều có chút lúng túng. Chỉ là trong sự xấu hổ của Yến Luật còn mang theo sự ấm áp và vui sướng không dễ cảm thấy. Mà trong sự xấu hổ của Ôn Tửu lại mang theo sự tức giận và bất đắc dĩ rất rõ ràng, trên khuôn mặt trắng nõn hơn cả tuyết trải dài một mảng đỏ ửng, trong trắng như tuyết lại đột nhiên nở rộ ra một đóa hoa xinh đẹp. dáng vẻ lúng túng xấu hổ của cô, quả thực đã khiến Yến Luật kinh ngạc đến hô hấp cũng phải dừng lại.
Ôn Tửu nhanh chóng rời ánh mắt đi.
Úc Thiên Thiên thấy bên trong cánh cửa không có ai nói chuyện, bèn trực tiếp vươn tay đẩy cửa, vội vàng quan sát cảnh tượng trong phòng. Hành động này lại càng khiến Yến Luật khẳng định quả thật là chuyện tốt cô ta đã làm.
Anh mở cửa phòng ra, Úc Thiên Thiên đang đứng ở ngoài cửa, hỏi: “Vừa rồi có tiếng động gì vậy?” Lúc nói chuyện, ánh mắt trực tiếp lướt qua Yến Luật mà nhìn vào trong phòng. Phát hiện bên dưới áo lông của Ôn Tửu là áo ngủ, trong lòng Úc Thiên Thiên không khỏi dâng lên cơn đắc ý, chỉ tiếc không được tận mắt nhìn thấy bộ dáng chật vật kinh hãi của cô ta.
Yến Luật cười lạnh: “Trong bồn tắm có con rắn, là của cô đi.”
Úc Thiên Thiên giống như đột nhiên nghĩ ra cái gì, nói với Yến Luật: “Ngại quá, tôi quên nói, ở trong phòng tôi không có bồn tắm lớn, chỉ có vòi hoa sen để tắm, Xán Xán cần bơi lội, cho nên tôi để nó vào trong bồn tắm của phòng này. Tôi đi bắt nó ra.”
Quả nhiên là cô ta giở trò quỷ, Yến Luật giận dữ: “Cô đây là cố tình đi, vì sao cô lại không nói cho Ôn Tửu?”
“Thật xin lỗi, tôi quên mất.” Miệng thì nói thật xin lỗi, thế nhưng trên mặt Úc Thiên Thiên lại không hề có một tia áy náy nào, ngược lại là bộ dáng đùa dai, trong mắt có một tia cười hả hê: “Vốn định ăn cơm xong sẽ lên lấy Xán Xan ra, kết quả là vừa nãy bà nội gọi tôi chơi mạt chược nên tôi đã quên mất.”
Yến Luật cười lạnh: “Bệnh hay quên của cô nặng như vậy sao?”
“Đúng vậy, bệnh hay quên của tôi rất nặng, anh quen biết tôi đã hai mươi năm, cũng không phải không biết.” Úc Thiên Thiên trợn mắt nhìn Yến Luật, sau đó cười nhạo Ôn Tửu: “Lá gan của cô cũng quá nhỏ đi. Nhìn Xán Xán cũng chỉ là một con rắn sủng vật mà thôi, nhỏ như vậy, cô sợ nó cắn cô, hay là ăn thịt cô?”
Nếu như có được sự chuẩn bị tâm lý, cho dù nhìn thấy rắn, Ôn Tửu cũng sẽ không kinh hoảng biến sắc kêu ra tiếng như vậy, thế nhưng mà lúc ấy cô đang trần truồng để đi tắm rửa, không hề chuẩn bị tâm lý, vừa khom lưng, đột nhiên một cái đầu rắn nhô lên từ trong bồn tắm, cho dù là ai cũng sẽ hoảng sợ.
Ôn Tửu vốn bị Yến Luật nhìn hết thân thể nên đã mang một bụng tức giận, lúc này Úc Thiên Thiên lại ở trước mặt cô buông lời khiêu khích, rốt cuộc cô cũng không nhịn được, đi đến trước mặt túm lấy cánh tay cô ta, đùi phải vươn ra nhẹ cong một cái, Úc Thiên Thiên còn chưa kịp phản ứng xem là chuyện gì xảy ra, thân thể đã nghiêng đi, ngay lập tức đã sắp ngã sấp xuống.
Cũng may, Ôn Tửu còn giữ lại chút mặt mũi cho cô