Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1995 lượt.

: “Cũng không có gì ạ, chỉ là ớt xanh xào thịt khô.”
“Ừ, cái này ăn cơm là nhất.” Ông nội cũng hít hít cái mũi.
Úc Thiên Thiên bực bội trong lòng, đứng lên nói: “Bà nội, cháu đi ra ngoài đi dạo một vòng, để tiêu cơm.”
Nói xong, đi ra khỏi phòng khách, tiến về phía công viên đối diện. Nói là để tiêu cơm cũng không đúng, hẳn là để bớt giận.
Ngày mai sẽ là sinh nhật của ông nội, họ hàng thân thích của nhà họ Yến đều sẽ đi tới chúc thọ ông nội. Bữa tiệc sinh nhật trước kia, tuy Yến Luật chưa bao giờ thừa nhận, nhưng mọi người trong nhà họ Yến đều đã mặc định cô là bạn gái, vợ chưa cưới của Yến Luật. Năm nay Ôn Tửu đột nhiên xuất hiện, lập tức đã có ý lập lại trật tự, Yến Luật là muốn nói cho mọi người biết, Ôn Tửu mới là bạn gái thật sự của anh.
Úc Thiên Thiên cảm giác mình đã đâm lao thì phải theo lao. Buông tay thì chẳng khác nào thừa nhận mình đã thất bại, cô không cam lòng, cũng sợ bị người khác chê cười. Không buông tay, lại không nhìn thấy một chút hi vọng nào, quan hệ với Yến Luật lại càng ngày càng kém, giống như đã đi vào ngõ cụt.
Cô đứng ở đầu phố, nhìn công viên đối diện, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ.
Ôn Tửu làm món ớt xanh xào thịt khô này, thật sự là cay cay vô cùng ngon miệng, màu sắc lại vô cùng đẹp mắt, đồ ăn làm ở nhà nhưng hương vị cũng ngon và lạ không thua kém gì đồ ăn ở nhà hàng. Yến Luật ăn một hơi hết hai bát cơm nhưng vẫn chưa có cảm giác thỏa mãn, ăn sạch sẽ một bàn đồ ăn, đến một miếng ớt xanh cuối cùng cũng không buông tha.
Ôn Tửu chỉ ăn một bát cơm, sau khi ăn xong cũng không rời khỏi bàn ăn, ngồi ở một bên, đợi anh ăn cơm xong.
Trong lòng Yến tiên sinh rất khoan khoái dễ chịu, như vậy mới đúng.
Ôn Tửu thấy anh buông bát đũa, bèn cười hỏi: “Anh đã ăn xong rồi sao?”
“Ừ, có chuyện gì sao?” Biết điều mà lại dịu dàng ngoan ngoãn chờ anh ăn cơm xong như vậy, có phải là có chuyện muốn nói với anh hay không? Hoặc là, muốn cùng anh đi ra ngoài tản bộ để tiêu cơm? Yến Luật quay đầu nhìn cô, chờ cô mở miệng.
Ôn Tửu dịu dàng cười cười: “Vậy thì đi rửa bát đi.”
Yến Luật: “…”
Úc Thiên Thiên rất nhanh đã trở về, nhìn thấy Yến Luật đi ra từ phòng bếp, hai tay áo đã xắn lên, hai tay lại ướt sũng, quả thật kinh ngạc đến mở to hai mắt ra mà nhìn, khó có thể tin hỏi: “Anh đây là… đang rửa bát?”
Yến Luật đỏ bừng mặt, lập tức đã kiêu căng hừ một tiếng: “Rửa bát thì làm sao, tôi sẵn lòng, Ôn Tửu bảo tôi làm gì thì tôi cũng đều đồng ý đi làm.”
Ôn Tửu đang ngồi xem tivi ở ghế sô pha cũng không khỏi quay đầu lại kinh ngạc nhìn anh, cái lời kịch này cũng có chút buồn nôn rồi, chỉ là, ông chủ đã diễn tốt như vậy, nhân viên làm sao có thể không phối hợp đây.
Cô lập tức cười tươi như hoa nói: “Đi pha cho em chén trà đi.”
Yến Luật nhìn cô, ngoài thì cười nhưng trong lòng lại không cười mà trả lời “Được.” Vừa pha trà vừa cắn răng, đây đúng là cái đồ nhân viên đối xử với ông chủ kiểu cháy nhà hôi của, bỏ đá xuống giếng, quả thật là… Ai, nghĩ nghĩ, lại không nỡ đuổi việc.
Buổi chiều vẫn là ngồi chơi mạt chược để giết thời gian, dưới sự chỉ đạo của Yến Luật, kỹ thuật của Ôn Tửu đã tiến bộ rõ rệt. Rất nhanh đã đến giờ ăn cơm tối, Úc Thiên Thiên cũng lần đầu tiên đi vào phòng bếp bưng cơm.
Bà nội nhìn thấy, trong lòng cũng sợ hãi than thầm một chút, đứa nhỏ này lại cũng đã biết đi vào nhà bếp rồi, đã đến nhà họ Yến nhiều lần như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên. Xem ra là đang âm thầm so đấu với Ôn Tửu rồi, đáng tiếc là đã tấn công sai hướng rồi, Yến Luật mới là quan trọng nhất.
Bởi vì hai ông bà cũng đã có tuổi rồi, xưa nay thích nhất xem chính là tiết mục dưỡng sinh, cho nên bữa cơm tối nay cũng là làm dựa theo sách dạy nấu ăn bình thường trên tivi giới thiệu, buổi tối bình thường đều là húp cháo, mỗi ngày dường như đều không trùng món, đêm nay chính là cháo củ từ.
Sau khi ăn cơm xong, Ôn Tửu đi lên tầng đánh răng. Cái này không phải là vì tuân thủ điều khoản trong thỏa thuận với Yến Luật, mà là chính bản thân cô thực sự cũng có thói quen đánh răng sau khi ăn xong. Cô không thích ăn đồ ăn vặt, bình thường ăn cơm xong, đánh răng rồi thì sẽ không ăn thêm cái gì. Mà Nguyễn Thư lại chính là một cô gái đồ ăn vặt không rời miệng, đồng thời thường ghen ghét Ôn Tửu có dáng người đẹp, lại càng thêm ghét thói quen tốt này của cô. Sửa soạn xong rồi, Ôn Tửu ra khỏi nhà vệ sinh, tin nhắn của mẹ đến rồi.
“Phát triển như thế nào rồi?”
Ôn Tửu cầm lấy điện thoại suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào cho tốt? Nói là phát triển rất tốt, thì lúc trở lại thành phố Z bà nhất định sẽ truy hỏi đến cùng, hoặc nói không chừng còn đích thân muốn gặp Yến tiên sinh đây một lần. Nếu nói là phát triển không tốt, chắc chắn bà sẽ nói là, vậy con mau chóng trở về đi. Nhưng hôm nay mới là mồng hai, mồng bảy cô mới có thể trở về. Cho nên Ôn Tửu phút chốc tiến thoái lưỡng nan, do dự cả buổi mới mơ hồ trả lời một câu: đang ở trong tình huống quan sát tỉ mỉ, tạm thời chưa có tiến triển.
Rất nhanh, tin nhắn của Ôn Minh Nguyệt lại đến, chỉ có hai chữ: “Bắt lấy”
Ôn Tửu dở khó