Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

ánh vô cùng, ánh mắt của Ôn Tửu nhìn theo tóc của anh, im lặng mà di chuyển xuống, đập vào mắt chính là lông mi đen nhánh và sống mũi thẳng tắp của anh, sau đó là chiếc cằm ưu nhã mà kiêu căng, khí chất và ngũ quan không thể bắt bẻ được, trong dáng vẻ cúi đầu rũ mắt xuống, vào thời khắc thay cô sửa sang lại quần áo này sinh ra một loại gợi cảm dịu dàng rung động lòng người.
Ôn Tửu đột nhiên cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, trong lặng im, xoẹt một tiếng vang nhỏ, khóa kéo kéo đến dưới cổ cô, ngón tay Yến Luật vô tình đụng phải cằm cô, hai người đều cứng đờ, ánh mắt lập tức quấn lấy nhau.
Yến Luật nhìn cô với ánh mắt sáng quắc, ngón tay để ở cổ áo dưới cổ cô. Màu da của cô vốn trắng noãn, giờ phút này dường như trắng đến trong suốt giống như tuyết.
Một luồng xúc động không kiềm chế được đột nhiên dâng lên, như là lực hấp dẫn thật lớn dẫn dắt tay Yến Luật, sờ vào đôi má của Ôn Tửu.
Trong nháy mắt tay đụng phải gò má cô, tim Ôn Tửu thình thịch nhảy loạn, lòng ngổn ngang trăm mối giống như mặt hồ đang êm ả đột nhiên bị ném vào một viên đá, cô giật mình nháy mắt.
Yến Luật đột nhiên từ trong trạng thái thần hồn điên đảo tỉnh táo lại, vội vàng rút tay lại: “Không sốt.” Anh giả bộ nói một câu, ánh mắt tránh qua một bên.
Có phải sốt hay không, là sờ lên trán chứ không phải sờ lên mặt. Yến tiên sinh, anh thật sự không phải là cố ý? Ôn Tửu vốn không phát sốt, lại vì bị vuốt ve mà hai gò má đột nhiên đỏ lên, giống như là bị thiêu đốt.
Lúc Yến Luật giơ tay đến đỡ cô, trong lòng cô có chút khác thường, đẩy tay anh ra: “Tự tôi đi được.”
“Đến lúc này rồi còn cậy mạnh?” Giọng nói Yến Luật trầm xuống, xen lẫn một sự bá đạo không cho lựa chọn, không giải thích thêm nữa mà đỡ lấy cánh tay cô, tay kia ôm eo cô, đến lúc này dường như đã ôm lấy cả người cô vào trong lòng, đi xuống dưới tầng.
Lúc người đang ngã bệnh, tình cảm luôn yếu đuối lại có thêm một chút mẫn cảm. Ôn Tửu vừa xấu hổ, trong lòng lại cũng có một chút cảm giác khác lạ. Ở trong lòng anh thật ấm áp, lồng ngực dày rộng, trên người lại có hơi thở nam tính rất dễ chịu.
Đi đến đầu bậc thang, bụng dưới của Ôn Tửu lại đau xót, bước chân của cô vô tình dừng lại một chút.
Yến Luật đột nhiên ôm ngang cô lên, chân dài bắt đầu từ từ bước xuống tầng.
Ôn Tửu lắp bắp kinh hãi, vội nói: “Mau thả xuống, tôi tự mình đi được. Tôi có thể.” Dù là Ôn Tửu vẫn phóng khoáng hơn so với những cô gái bình thường, cũng không chịu được tư thế ôm công chúa thân mật như thế, một làn sóng nhiệt từ bên tai tuôn ra, cả gương mặt đều đã nóng lên.
Ông nội bà nội đang ngồi trên ghế sô pha dưới tầng xem tivi, Úc Thiên Thiên cũng đang ở đó, Yến Luật coi như là muốn diễn kịch thì hành động như thế này cũng có chút khoa trương, cô còn chưa bị bệnh nặng đến nỗi không thể đi bộ được, anh đây thật sự là chuyện bé xé ra to rồi.
“Mau buông tôi xuống.” Sợ ông bà nội ở dưới tầng nghe thấy, Ôn Tửu không tiện to tiếng, cũng không tiện cố gắng giãy giụa, sợ không cẩn thận sẽ làm cho hai người ngã từ trên cầu thang ngã xuống.
Thế nhưng mà Yến Luật trầm mặt, ngoảnh mặt làm ngơ với sự kháng nghị của cô, đi xuống cầu thang như bay.
Ông bà nội nhìn thấy Yến Luật ôm Ôn Tửu xuống tầng, đều lắp bắp kinh hãi, Úc Thiên Thiên cũng ngẩng đầu nhìn hai người, sự kinh ngạc trên khuôn mặt lập tức tan đi, sau đó thay thể bằng vẻ tức giận. Yến Luật ở trước mặt cô, ôm người phụ nữ khác, cô cảm thấy quả thực anh là cố ý kích thích cô.
Ông bà nội và Yến Thanh Ngọc đều đồng thời hỏi: “Làm sao vậy?”
Yến Luật hấp tấp nói: “Đột nhiên đau bụng, tiêu chảy, cháu đưa cô ấy đi bệnh viện.”
Bà nội vội vàng nói: “Nhanh, Thanh Ngọc, con cũng cùng đi xem sao.”
“Không cần, cháu đi là được rồi. Cô ba, cô mở cửa giùm cháu đi.”
Yến Thanh Ngọc vội vàng đi mở cổng.
Yến Luật bế Ôn Tửu đi tới trong sân.
Yến Thanh Ngọc giúp Yến Luật mở cửa xe ra, Yến Luật nhẹ nhàng đặt Ôn Tửu lên chỗ ngồi phía sau: “Em nằm đi.” Ngay lúc vừa buông cô ra, đột nhiên Ôn Tửu nhẹ kêu một tiếng, tóc cô bị vướng vào bên trên nút áo trên vai anh.
Yến Luật không dám đứng dậy, ngược lại nhích lại gần hơn một chút, tư thế của hai người vô cùng thân mật, hơi thở quấn quýt nhau, hơi thở của Yến Luật hơi gấp gáp, phả lên trên mặt Ôn Tửu. Trong bóng tối, đôi mắt của Yến Luật lóe lên như ngôi sao sáng, bình tĩnh nhìn gương mặt của Ôn Tửu đang gần trong gang tấc.
Trong lòng Ôn Tửu vừa sợ vừa loạn, trong lúc bối rối, bất chấp thương tiếc mái tóc, dùng sức kéo tóc ra: “Ổn rồi.”
Yến Luật hít một hơi thật sâu, đứng lên. Xe nhanh chóng chạy tới bệnh viện nhân dân, Yến Luật dừng xe, muốn ôm Ôn Tửu xuống. Lúc này Ôn Tửu chết sống không chịu, một tay ngăn cánh tay anh lại, nói: “Tôi có thể tự mình đi được.”
“Bây giờ cô đang ở thành phố X, cái gì cũng phải nghe lời của tôi. Bởi vì ngộ nhỡ cô xảy ra chuyện gì, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm với cô.” Sắc mặt Yến Luật sa sầm, giọng nói vừa lạnh lùng lại vừa bướng bỉnh, ương ngạnh mà bá đạo.
Nhưng Ôn Tửu lúc này lại thế nào cũng không chịu cho anh bế mình, chỉ miễn cưỡng để c


XtGem Forum catalog