pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.

c dở cười.
“Mẹ, mẹ chỉ xem được sườn mặt đã bảo con phải bắt lấy, mẹ không thấy là quá qua loa với chuyện cả đời của con gái sao?”
“Con chịu đi du lịch cùng với nó, đã chứng tỏ nó chắc chắn không tệ. Nếu đã không tệ, trông càng không tệ, vậy thì còn do dự cái gì, sau khi trở về, sắp xếp thời gian, mẹ muốn gặp nó.” Phong cách của Ôn Minh Nguyệt trước sau như một vẫn là như thế này, gọn gàng, quyết định nhanh chóng.
Ôn Tửu lập tức nói: “Về rồi nói, con chơi đùa mệt mỏi, buồn ngủ rồi.”
Vừa để điện thoại di động xuống, đã có người gõ cửa. Ôn Tửu nói một tiếng mời vào.
Cửa phòng nhẹ đẩy ra, Yến Luật đi đến, hai tay bỏ trong túi áo, dáng người cao to mạnh mẽ như cây tùng.
“Ngày mai là sinh nhật ông nội, tôi đã đặt phòng ở khách sạn, giữa trưa, họ hàng đều đến chúc thọ ông nội, cô mặc cái áo bông màu đỏ kia đi.”
Ôn Tửu gật gật đầu, hỏi: “Tôi thật sự không cần chuẩn bị quà gì sao?”
“Không cần.” Yến Luật dừng một chút, hắng giọng một cái: “Trang điểm mặt mũi xinh đẹp một chút là tốt rồi.”
Trang điểm mặt?
Ôn Tửu vừa lúng túng lại vừa buồn cười, thuận miệng nói: “Thật ngại quá, tôi không mang theo đồ trang điểm.”
Yến Luật nhìn khuôn mặt như tô như vẽ của cô, không cần nghĩ ngợi nói ra một câu: “Không sao, cô không trang điểm cũng đã rất xinh đẹp.”
Cũng không biết có phải là do ánh đèn màu cam hay không, trên khuôn mặt xưa nay thanh cao kiêu căng tuấn mỹ của Yến Luật đột nhiên hiện lên một tầng ôn nhu, đôi mắt thâm thúy trong trẻo lạnh lùng sáng quắc nhìn cô, bên trong có một vài điểm sáng của ngọn đèn nhảy lên.
Ôn Tửu chợt thấy ánh mắt của anh hơi khác thường, đảo mắt hỏi: “Anh còn có việc gì sao?”
Yến Luật bừng tỉnh: “Không có việc gì. Tôi chính là đến thông báo cho cô một tiếng.” Mày kiếm cong lên, lại khôi phục dáng vẻ cao ngạo xưa nay, nghiêm mặt nói: “Cô vẫn là đến phòng tôi đi. Bằng không thì, Úc Thiên Thiên thấy chúng ta mỗi người một gian, tất nhiên sẽ sinh nghi.”
Để cho thấy bản thân mình không có suy nghĩ và ý đồ nào khác, Yến tiên sinh cố gắng xụ mặt, dùng giọng giải quyết việc công để nói.
Ôn Tửu nói: “Được, lát tôi sẽ đi qua.” Cô định trước đó sẽ gọi điện thoại cho Nguyễn Thư, hỏi thăm cô ấy về tình huống ngày hôm nay.
Yến Luật không vui xoay người đi ra ngoài, cô vậy mà cũng không lập tức đi cùng anh, còn lề mề đòi muốn chờ một lát. Làm việc thật không chuyên nghiệp, lại còn muốn ông chủ phải chờ.
Anh nhẫn nại ngồi trên ghế sô pha chờ Ôn Tửu, cầm điều khiển từ xa trong tay đổi kênh liên tục. Kết quả, một tiếng đồng hồ đằng đẵng trôi qua, cô vẫn chưa tới.
Trong lòng Yến Luật như bốc lửa, cầm điện thoại, mấy lần muốn gọi điện thoại hoặc là nhắn tin cho cô, nhưng lại không có mặt mũi. Hừ, anh mới không phải là có vẻ không thể chờ đợi được, gấp gáp khó kìm nổi mà muốn ở cùng một chỗ với cô.
Yến Luật đi qua đi lại trong phòng hai mươi chín vòng, lại đợi đến 40 phút, rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa, mở cửa phòng ra sang bên cạnh khởi binh vấn tội. Bởi vì đang tức giận, lúc gõ cửa, dùng lực cũng vô cùng mạnh, thùng thùng hai cái.
Bên trong vang lên một tiếng trầm trầm: “Mời vào.” Hơi khác với giọng nói xưa nay của Ôn Tửu, nhưng Yến Luật đang quá tức giận cũng không cảm thấy sự khác thường trong giọng của Ôn Tửu, trực tiếp cau mày, đẩy cửa vào, kết quả vừa nhìn thấy Ôn Tửu ngồi trên ghế sô pha, anh đã giật mình.






Săn Sóc
Ôn Tửu luôn thanh nhã ung dung như tuyết trên núi cao trước mặt anh từ xưa đến nay, vậy mà lại ôm gối nằm cong trên ghế sô pha, sắc mặt tái nhợt, mệt mỏi vô lực. Ôn Tửu hai giờ trước vẫn còn sinh động nhanh nhẹn lại đột nhiên biến thành như vậy? Kinh ngạc xong, tức giận trong lòng Yến Luật đã lập tức tan thành mây khói, anh bước nhanh qua, hỏi: “Cô làm sao vậy?”
Đứng ở trước mặt cô, anh cũng không tự chủ được mà nắm lấy vai cô, khom người cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mặt cô. Ôn Tửu tuy rằng gầy, nhưng cũng không yếu ớt, lúc cử động, cho người ta một cảm giác thon dài thẳng tắp, hai đầu lông mày ung dung thản nhiên, vẻ mặt phấn chấn, chưa bao giờ có dáng vẻ yếu đuối, vô lực như vậy.
Ôn Tửu cau mày nói: “Tôi đau bụng.”
Đau bụng? Yến Luật nghe xong cái này, theo bản năng đột nhiên nghĩ đến lúc cô mua cái bịch băng vệ sinh kia, chần chừ một lát, rồi lúng túng hỏi một tiếng: “Cô, bị đau bụng kinh?”
Cô cầm lấy áo lông đắp ở ghế sô pha phía sau lưng mặc vào, lúc đang muốn kéo khóa áo lên, Yến Luật cũng đã giành trước cầm góc áo của cô.
Anh cao hơn Ôn Tửu đến nửa cái đầu, bây giờ cúi đầu khom người, gương mặt dường như đã áp vào trên tóc cô, hơi thở nam tính mát lạnh cùng với hương vị cực kỳ mập mờ đồng thời đập vào mặt.
Ôn Tửu không nghĩ tới anh vậy mà sẽ thay cô kéo khóa lên, toàn thân đều có chút không tự nhiên, né tránh cũng không được, tự mình kéo lấy cũng không được, đành phải giả bộ như không để ý, ngừng hô hấp lại, lặng yên ngửa mặt ra phía sau một tý.
Yến Luật trước mắt cúi đầu, tóc trên trán rủ xuống, dưới ánh đèn, đen nh