Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
mà, liền chúc ngủ ngon rồi? Dây thần kinh của cô nàng chậm chạp này chỉ dùng để làm mặt lạnh thôi sao.
Hai người nằm trên giường trong hai phòng, mỗi người đều loay hoay đến hơn nửa đêm mới ngủ.
Yến Luật đã nhiều năm dưỡng thành thói quen dậy sớm, đến giờ liền tỉnh, không quản tối hôm trước ngủ muộn thế nào.
Đồng hồ sinh học của Ôn Tửu lại không đúng giờ như vậy, bởi vì đêm qua bị bệnh, lại miên man suy nghĩ mãi lâu mới đi vào giấc ngủ, cho nên theo cảm giác ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, mở mắt ra nhìn đến thời gian trên di động, cô lập tức ngồi bật dậy, âm thầm kêu không xong rồi.
Hôm nay là sinh nhật ông nội, cô thế mà lại ngủ thẳng đến 10 giờ.
Vội vàng nhảy xuống giường, đánh răng rửa mặt gội đầu, sấy tóc, sau đó mở tủ quần áo, tìm bộ áo bông kiểu Trung vô cùng vui mừng mặc vào. Sắc mặt cô trong gương đã khá hơn nhiều, chỉ có môi vẫn hơi trắng bệch, may mắn có bộ quần áo màu đỏ hồng này, vô cùng tôn màu ra, sau khi mặc vào, cả người trông rất có tinh thần.
Ôn Tửu nhanh chóng sửa soạn, rồi chạy nhanh xuống tầng.
Yến Luật đang ở dưới tầng nghe điện thoại, nhìn thấy Ôn Tửu chạy từ cầu thang xuống, ánh mắt liền không rời ra được. Thương Cảnh Thiên ở đầu dây bên kia nói cái gì, anh căn bản không hề nghe thấy.
“Này, cậu vừa rồi nói cái gì?”
“Tôi nhớ rõ ông cụ nhà cậu sinh nhật vào mùng ba đi, tôi đang nhàn rỗi không có việc gì, vừa vặn có được một hộp sâm lâu năm rất tốt, định mang tới biếu ông cụ.”
Yến Luật lắp bắp kinh hãi: “Cậu lái xe tới đây ?”
“Ừ, địa chỉ ở đâu? Tôi tới nhà trước, hay tới khách sạn trước?”
“Cậu tới khách sạn Vật Hoa Thiên Bảo đi, nhà tôi sợ cậu tìm không ra. Lát nữa chúng tôi sẽ đi khách sạn. Cảm ơn cậu từ xa chạy tới.”
Cúp điện thoại, Yến Luật ngoài bất ngờ, trong lòng không khỏi nghi hoặc, sinh nhật những năm trước của ông cụ, Thương Cảnh Thiên chưa từng tới thành phố X, làm sao năm nay đột nhiên tâm huyết dâng trào mà chạy tới? Nhưng nếu người đã muốn đến, anh đương nhiên phải tận tình làm chủ nhà.
Anh không chuyển mắt nhìn Ôn Tửu đi từ cầu thang xuống. Áo bông kiểu Trung Quốc có vẻ đẹp khác lạ, bên trong là da thịt trắng muốt, môi mềm đỏ như dâu tây, quét sạch vẻ yếu ớt bệnh tật đêm qua, toàn thân lộ ra hơi thở trong veo kiều diễm, giống như hoa Malus halliana nở rộ.
Yến Luật cảm thấy ánh mắt chọn quần áo của mình đúng là không còn lời nào để chê, đương nhiên, ánh mắt chọn người càng nổi bật hơn. Có thể nói là ở trong mắt anh Ôn Tửu mặc đồ gì cũng đẹp.
Úc Thiên Thiên không chớp mắt nhìn Ôn Tửu, cảm giác ghen tỵ nồng đậm xông tới, miệng cô ta cũng liền bắt đầu không khách sáo, môi nhếch lên, trào phúng nói: “Áo bông này của cô cũng quá tục đi, giống như bà cô dân quốc vậy đó.” Hàm ý là trong lời nói mang theo gai nhọn, bà cô đương nhiên chính là ám chỉ Ôn Tửu, bên thứ ba chen vào tranh đoạt tình yêu.
Ôn Tửu cười cười: “Đây là Yến Luật giúp tôi chọn, nói là ông bà nội thích như vậy, có không khí vui mừng.” Nói xong, cô huých Yến Luật: “Em cảm thấy ánh mắt ông bà nội tuyệt không tục, anh cảm thấy sao?”
Mà Yến Luật thuận theo cười cười nói với Ôn Tửu: “Cho dù là quần áo tục, thì em cũng có thể mặc đến không tục.”
Mặt Ôn Tửu nóng lên, Yến tiên sinh anh quả nhiên là cao thủ hành động hạng nhất nha, không riêng gì vẻ mặt, ngay cả lời kịch cũng đúng chỗ như vậy, nói y như thật.
Úc Thiên Thiên bị nghẹn đến một câu cũng không nói ra được.
Đúng lúc này bà nội từ trong phòng đi ra, vừa thấy Ôn Tửu, liền cười hớ hớ nói: “Quần áo này đẹp nha, thật xinh đẹp. Trong phòng bếp có để lại bữa sáng cho cháu, là cháo hoa nấu riêng cho cháu đấy.”
“Cảm ơn bà nội.” Ôn Tửu vào phòng bếp, múc cháo hoa nóng hầm hập trong nồi ra, ăn gần nửa bát.
Sau đó, Yến Luật lái xe, đưa theo mọi người đến khách sạn đã đặt trước, khách sạn lớn nhất thành phố X, Vật Hoa Thiên Bảo.
Úc Thiên Thiên lái chiếc xe Jeep địa hình dừng bên cạnh xe Yến Luật, sau khi nhảy xuống xe, cô nhìn thoáng qua chung quanh, rồi lôi di động ra: “Đang ở đâu đấy? Em đã đến rồi.”
Lúc này, một chiếc xe thể thao vô cùng phong cách dừng trước cửa khách sạn, cửa xe mở ra, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi bước xuống, mặc chiếc áo khoác màu đen cầu kì, thoạt nhìn tao nhã, phong độ, đi về phía Úc Thiên Thiên.
Úc Thiên Thiên đưa tay khoác tay anh ta, nhìn Yến Luật đắc ý hếch cằm: “Đây là bạn trai tôi, Thẩm Vu Trọng. tiến sĩ du học ở Mỹ, là cổ đông chấp hành của tập đoàn Thẩm thị.
Không chỉ ông bà nội giật mình, ngay cả Ôn Tửu cũng âm thầm lắp bắp kinh hãi, một chiêu này của Úc Thiên Thiên đúng là không thể tưởng tượng được. Vị Thẩm tiên sinh trước mắt này, tuy rằng bề ngoài khí chất hơi kém hơn Yến Luật một ít, nhưng cũng là một người đàn ông vô cùng ưu tú.
Mọi người đều kinh ngạc, chỉ có Yến Luật vẫn lạnh nhạt không thể nhạt hơn, không nhìn ra một chút bất ngờ nào, cũng không hề để ý, hoàn toàn là bộ dạng hờ hững thoải mái như việc này không hề liên quan đến anh.
Thái độ không thèm để mắt này khiến Úc Thiên Thiên vừa tức vừa thất vọng, quay đầu cười nói với ông nội: