Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

ng dáng cao gầy tuấn tú của Thương Cảnh Thiên xuất hiện ở cửa Bồng Lai Các, chiếc đũa trong tay cô lập tức rơi xuống bàn, vang lên một tiếng keng nhỏ, mà ánh mắt Thương Cảnh Thiên cũng lập tức dừng trên mặt cô.
Đây là một ánh mắt đầy ẩn ý, mang theo hàm ý sâu xa sâu không lường được.
Ôn Tửu lập tức có trực giác, lần này anh ta đến đây có thể liên quan đến mình.
Yến Luật đứng lên: “Thương Cảnh Thiên, bên này.”
Ông bà nội đều quen Thương Cảnh Thiên, nhìn thấy anh đến, vội vàng tiếp đón anh lại đây ngồi. Vì thế, phục vụ liền kê thêm một cái ghế bên cạnh Ôn Tửu, thêm một bộ bát đũa.
Thương Cảnh Thiên chúc thọ ông cụ trước, trong lúc ngồi xuống, khom lưng, nghiêng đầu, cười cười với Ôn Tửu: “Xin chào.”
Ôn Tửu bình thản hơi gật đầu cười cười với anh ta, không mặn không nhạt đáp “Chào anh”.
Yến Luật đang định giới thiệu hai người, đột nhiên nhớ tới lúc phỏng vấn người tới ứng tuyển, Thương Cảnh Thiên đã từng gặp Ôn Tửu. Hơn nữa, Thương Cảnh Thiên là bạn anh, ngay cả Úc Thiên Thiên cũng quen, không có lý gì mà bạn gái anh lại không biết, cho nên mặc dù lúc này hai người không quen nhau, anh cũng không thể giới thiệu, bằng không liền lộ sơ hở rồi.
Úc Thiên Thiên ngồi đối diện nói với Thương Cảnh Thiên: “Không nghĩ tới anh cũng đến đây.”
Thương Cảnh Thiên khách sáo cười cười với Úc Thiên Thiên và Thẩm Vu Trọng: “Xin chào cô Úc, vị tiên sinh này tôi hình như đã từng gặp, rất là quen mặt.”
Thẩm Vu Trọng mỉm cười nói: “Tôi cũng thấy Thương tiên sinh quen mặt, không biết Thương Lương Thần là. . .?”
Thương Cảnh Thiên cười nói: “Đó là anh trai tôi.”
Thẩm Vu Trọng giật mình cười: “Trách không được nhìn quen như vậy. Thực khéo.”
Bởi vì cùng ở giới kinh doanh, vừa nói ra mọi người đều quen nhau, nên trên bàn cơm càng lúc càng náo nhiệt.
Thương Cảnh Thiên vẫn luôn là người phong lưu phóng khoáng, trong bữa tiệc chuyện trò vui vẻ, lời nói dí dỏm, chọc ông cụ thoải mái cười to. Ngay cả Úc Thiên Thiên tâm tình rất tệ cũng bị trêu đến thỉnh thoảng cười ra tiếng.
Nhìn Thương Cảnh Thiên trưng ra khuôn mặt tươi cười sáng rọi, lại nhớ tới một màn bảy năm trước kia, trong lòng Ôn Tửu không hề có ý cười. Nhưng trong tiệc chúc thọ cô dĩ nhiên không thể ra vẻ bất hòa, vì thế đành chịu đựng cảm xúc trong lòng, theo mọi người cùng nhau cười.
Lúm đồng tiền của Ôn Tửu lọt vào trong mắt Yến Luật, trong lòng lại mang cảm nhận khác. Bởi vì khi cô và anh ở bên nhau, cô lại không cười nhiều như vậy, chẳng lẽ cô thích kiểu người như Thương Cảnh Thiên này hơn sao?
Mùi chua chua xông vào trong mũi.
Sau khi tan tiệc, những người họ hàng trở về nhà, Thương Cảnh Thiên và Thẩm Vu Trọng lái xe đến nhà họ Yến nghỉ ngơi. Úc Thiên Thiên định buổi chiều trở về thành phố Z, sau khi về nhà, liền lên tầng thu dọn hành lý.
Thương Cảnh Thiên và Yến Luật, Thẩm Vu Trọng nói chuyện phiếm ở trong phòng khách ở dưới tầng, Ôn Tửu lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Yến Luật.
Khi Thương Cảnh Thiên nói chuyện với Yến Luật, ánh mắt lơ đãng lướt qua Ôn Tửu.
Một lần hai lần là vô tình, đến lần thứ ba thứ năm, thì Yến Luật đã nhạy bén cảm nhận được. Thương Cảnh Thiên phong lưu anh biết rõ nhất, mà cậu ta cũng biết Ôn Tửu không phải bạn gái thực sự của anh, nhưng mặc dù không phải bạn gái thật, Ôn Tửu bị Thương Cảnh Thiên nhìn như vậy, anh vẫn vô cùng không thoải mái, vì thế chạm nhẹ vào tay Ôn Tửu nói: “Em lên tầng nghỉ ngơi trước đi.”
Ôn Tửu nói ‘xin lỗi không tiếp chuyện được’ rồi nhẹ bước lên tầng. Bởi vì nhìn khuôn mặt tuấn mỹ phong lưu của Thương Cảnh Thiên kia, mà chuyện cũ đã qua lại ập tới. Thật ra cô cũng hơi lo lắng nếu mình tiếp tục nán lại sẽ không khống chế được một đấm đấm thẳng vào mặt anh ta.
Tầng hai, Úc Thiên Thiên mở cửa phòng, đang sửa sang lại hộp gỗ để rắn, nhìn thấy Ôn Tửu, cô ta nhìn lướt qua, cũng không quan tâm.
Ôn Tửu đi vào phòng, đóng cửa lại, gọi điện thoại cho Nguyễn Thư.
“Nguyễn Thư, cậu có biết mình vừa gặp được ai không?”
“Ai?”
“Thương Cảnh Thiên.”
Trong điện thoại hô hấp của Nguyễn Thư nghẽn lại, ngừng một lát, nhẹ giọng nói: “Anh ta nhận ra cậu không?”
“Hẳn là không nhận ra đi.” Ôn Tửu nắm chặt nắm đấm, các đốt ngón tay vang lên mấy tiếng răng rắc.
“Có phải cậu muốn đánh anh ta không?”
Ôn Tửu phì cười, quả nhiên là bạn tốt, thần giao cách cảm.
Không nghĩ tới Nguyễn Thư luôn luôn dịu dàng hít vào một hơi, oán hận nói: “Đánh đi, đánh kèm luôn phần của mình vào.”
Ôn Tửu nở nụ cười: “Được, tìm cơ hội sẽ bổ sung thay cậu.”
Lúc này, cửa vang lên tiếng cốc cốc.
Ôn Tửu cúp điện thoại, quay đầu nói “Mời vào”.
Úc Thiên Thiên thu dọn xong xuôi đi tới. Áo da bó sát người, dài quá đầu gối, thoạt nhìn sáng láng, xem ra có tâm trạng tốt hơn so với hai ngày trước nhiều.
Ôn Tửu mỉm cười đứng lên: “Có việc sao?”
Úc Thiên Thiên khoanh tay, tao nhã thong thả bước tới, kiêu căng cười cười: “Cô biết Thương Cảnh Thiên sao?”
“Biết.”
Úc Thiên Thiên ngồi xuống sô pha, gác một chân lên, lười biếng nói: “Theo tôi được biết, Thương Cảnh Thiên và Yến Luật có qua


XtGem Forum catalog