XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

“Anh ấy nghe nói cháu mừng thọ ông, cũng nhất định theo đến. Ông nội sẽ không không chào đón chứ?”
Ông nội lúc này nở nụ cười: “Làm sao có thể, hoan nghênh hoan nghênh, người càng nhiều, ông càng vui vẻ.”
Thẩm Vu Trọng vươn tay, hướng về phía Yến Luật cười nhẹ: “Xin chào, nghe Thiên Thiên vẫn luôn nhắc tới cậu.”
“Chào, hoan nghênh đến thành phố X.” Yến Luật bắt tay với anh ta, vẻ mặt vẫn trong trẻo hờ hững, khóe môi hơi nhếch, xem như cười cười.
Ông nội nhiệt tình tiếp đón Thẩm Vu Trọng vào khách sạn. Úc Thiên Thiên một đường kéo cánh tay anh ta, thoạt nhìn vô cùng thân mật. Nhưng Ôn Tửu lại nghi ngờ hai người trước mặt này cũng giống cô và Yến Luật, đều đang diễn trò.
Nghĩ vậy, Ôn Tửu liền cảm thấy tình huống trước mắt chơi rất vui. Cô lặng lẽ giật giật tay áo Yến Luật, mỉm cười nói: “Thì ra Úc Thiên Thiên sớm đã có bạn trai. Ông chủ, xem ra bảy mươi vạn của anh mất trắng rồi.”
Yến Luật liếc mắt nhìn cô một cái, “Cô chỉ biết chọc tức tôi thôi à.”
Ôn Tửu nhẫn nại cười nói: “Oan uổng a, tôi chỉ xót tiền thay ông chủ thôi mà.”
Yến Luật quay đầu nhìn Ôn Tửu, trong lòng hơi kích động. Nghe nói, khi một cô gái bắt đầu xót tiền cho một người con trai, nghĩa là đã yêu người con trai này.
Ôn Tửu cười tủm tỉm nói: “Thế nhưng chỉ vừa nghĩ đến tiền của ông chủ là cho tôi, tôi liền không xót nữa.”
Yến Luật hít vào một hơi, ngón giữa yên lặng bóp bóp huyệt thái dương.






Môi Thơm
Ôn Tửu còn đổ thêm dầu vào lửa: “Ông chủ, vị Thẩm tiên sinh trông thực không tồi nha, hào hoa phong nhã, người cũng cao.”
Yến Luật hừ một tiếng: “Cô không thấy anh ta rất nhiều tuổi sao?” Vừa nghĩ đến người chú Nguyễn gì đó, anh càng khó chịu, trước mắt rõ ràng có một người đàn ông tuổi tác tương đương, anh tuấn tiêu sái, nổi trội xuất chúng, vì sao còn đi háo sắc với một ông chú hơn ba mươi tuổi? A, thật sự là không có mắt nhìn.
Ôn Tửu cố ý trêu anh, “À, đàn ông hơn ba mươi tuổi chín chắn chững chạc, là kiểu mà các cô gái thích nhất, anh không biết à.”
Yến Luật hừ lạnh: “Cô chả biết gì, anh ta căn bản không phải bạn trai gì, đây là người Úc Thiên Thiên tạm thời kêu tới cứu vãn danh dự.”
May mắn, sáng nay sau khi cô ta biết Ôn Tửu đã khỏe nên sẽ đến dự tiệc mừng thọ, nên lập tức gọi Thẩm Vu Trọng đến, bằng không cô thật sự không cách nào tiếp tục nán lại tiệc mừng thọ này.
Sau khi mọi người ngồi xuống, đồ ăn phong phú được bày trên bàn như nước chảy. Yến Luật và Ôn Tửu ngồi ở bên cạnh ông nội, Úc Thiên Thiên và Thẩm Vu Trọng là khách, ngồi ở bên cạnh bà nội. Hai đôi “người yêu” vừa vặn mặt đối mặt.
Trong bữa tiệc, Úc Thiên Thiên cố ý cười cười giận giận với Thẩm Vu Trọng, Thẩm Vu Trọng cũng săn sóc chu đáo gắp rau cho cô, hai người thoạt nhìn vô cùng hài hòa vô cùng thân thiết.
So sánh như thế, Yến Luật và Ôn Tửu đối diện liền không giống tình nhân rồi. Bởi vì Yến Hoan ngồi ở bên cạnh Ôn Tửu, trẻ con ăn cơm tương đối phiền phức, Ôn Tửu vẫn chăm sóc cô bé hay soi mói này, căn bản không nhìn Yến Luật thêm một cái.
Dưới bàn, Yến Luật bị vắng vẻ khẽ dùng chân đá Ôn Tửu một chút. Ôn Tửu sợ run, khó hiểu nhìn Yến Luật.
Yến Luật chỉ chỉ đĩa đồ ăn bên cạnh: “Gắp cho anh một ít.” Tốt xấu gì cũng mời cô quan tâm ‘bạn trai’ của cô một chút a, đừng để quá thảm khi so sánh với hai người đối diện đến thảm.
Ôn Tửu thông minh lập tức hiểu được, liền gắp cho anh, ân cần bỏ vào bát anh, còn dịu dàng cười cười, nhưng cô lại dùng đũa chung. Bởi vì cô biết Yến tiên sinh săm soi này thích sạch sẽ.
Đáng tiếc, hành động có lòng tốt của Ôn Tửu lại không ngờ tạo thành sơ hở.
Úc Thiên Thiên vừa thấy, trong lòng liền cảm giác có điểm không đúng. Giữa người yêu với nhau, hôn môi ăn nước miếng là chuyện thường, làm sao dùng đũa lại phải phân biệt rõ ràng như vậy?
Yến Luật cũng có chút tức giận, bất kể là tách ra dùng ống hút uống nước lê đường, hay là dùng đũa chung gắp rau, hành động của Ôn Tửu bất giác lộ ra vẻ xa cách. Anh vô cùng không thoải mái nghĩ tới cái ga giường ngủ một đêm bị ghét bỏ kia.
Lúc này, Thẩm tiên sinh đối diện bóc một con tôm cho Úc Thiên Thiên.
Diễn ân ái có ai không biết. Yến Luật gắp một miếng cá, bỏ xương, “dịu dàng săn sóc” bỏ vào bát của Ôn Tửu.
Ôn Tửu nói cám ơn, nhưng nghĩ đến mình vừa bị tiêu chảy, ăn đồ ăn vẫn nên cẩn thận, ăn nhẹ ăn chay xem chừng tốt hơn, vì thế liền gắp miếng cá này mượn hoa hiến phật đem cho Hoan Hoan.
Yến Luật nhíu mày rậm lại, đây là ý gì? Ghét bỏ đũa của anh?
Úc Thiên Thiên nhìn vẻ mặt của Yến Luật, không khỏi cong khóe môi nở nụ cười. Xem ra, tất cả cũng không là như vậy a. Bạn trai của cô là giả, bạn gái của anh kia, xem ra cũng không phải là thật.
Mọi người lực lượng ngang nhau, đánh ngang tay thôi.
Yến Luật đang bực mình thì Thương Cảnh Thiên điện thoại tới.
“Yến Luật, tôi đã đến dưới tầng rồi.”
Yến Luật nói: “Cậu trực tiếp lên tầng, Bồng Lai Các.”
Ôn Tửu cũng không biết người nói chuyện điện thoại với Yến Luật là ai, khi phục vụ mở cửa, bó