XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

n Tửu mở rộng tầm mắt, không nhịn được phì cười ra tiếng, xem ra khoảng thời gian này thật đúng là bị Cố Mặc ép đến nóng nảy rồi.
Cố Mặc ôm cô cười: “Anh đúng là có bệnh, bệnh tương tư.”
Yến Luật xoa xoa tay áo, phủi hết gai ốc xuống. Loại câu nói buồn nôn này đánh chết, anh cũng không nói ra miệng được.
Nguyễn Thư tức đến dùng sức đẩy Cố Mặc ra.
Cố Mặc lập tức ôm ngực ra vờ giả vịt, đau đến không thể đứng thẳng rồi.
“Đau quá, đau muốn chết.”
Nguyễn Thư vừa vội vừa tức, cũng không biết rốt cuộc là đau thật hay đau giả.
Ôn Tửu buồn cười nói: “Cậu vẫn nên dẫn anh ấy đi bệnh viện khám đi.”
Nguyễn Thư trừng mắt lườm Yến Luật nói: “Anh chờ đấy, nếu Cố Mặc có cái gì không tốt, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”
Yến Luật đương nhiên biết mình xuống tay nặng nhẹ thế nào, nhưng hai người này là bạn Ôn Tửu, anh dĩ nhiên sẽ không vạch trần. Chậm rãi đáp một câu: “Đi đi, tôi chịu tiền thuốc men.”
Nguyễn Thư hừ một tiếng, quay đầu hỏi Ôn Tửu, “Anh ta là ai vậy?”
Ôn Tửu cười cười: “Đây là Yến Luật, một ….. khách hàng của mình.”
Nói là bạn cũng không thích hợp lắm, cho nên Ôn Tửu chần chờ một chút, dùng từ khách hàng này.
Yến Luật biết Nguyễn Thư là con gái, tâm trạng vốn rất tốt, chờ nghe được hai chữ “khách hàng”, nháy mắt trái tim tan nát, từng mảnh từng mảnh rơi xuống…..
Chỉ là một khách hàng, thậm chí ngay cả bạn trai trước cũng không tính.






Bắt Đầu Theo Đuổi
Cố Mặc cũng đã được đưa Nguyễn Thư đi khỏi như ý muốn, một cuộc tình xoắn xuýt trong vài năm rốt cục cũng được kết thúc trong đoàn tụ. Ôn Tửu cũng cảm thấy đây là thời điểm mình nên chuẩn bị tiền mừng cưới cho Nguyễn Thư rồi. Trông Cố Mặc như vậy là đã khẩn cấp muốn dùng giấy đăng ký kết hôn để khóa chặt Nguyễn Thư.
Yến Luật đợi cả buổi, phát hiện Ôn Tửu vẫn còn đang trong tình trạng muôn vàn cảm xúc mà nhìn theo bóng lưng hai người kia liền ho nhẹ một cái, ý nói vẫn còn có mình.
Lúc này Ôn Tửu mới có cơ hội hỏi anh: “Đúng rồi, sao anh lại ở chỗ này?”
Yến Luật nghiêm mặt nói: “Tôi tìm em có việc.”
Bởi vì tạm thời nảy ra ý muốn đi Hải Nam, thời gian lại gấp gáp để kịp được máy bay nên sau khi lựa xong quần áo, Ôn Tửu và Nguyễn Thư liền vội vã rời khỏi nhà, vội vàng nên cũng không kịp dọn dẹp, định chờ về thì dọn lại sau. Kết quả là Ôn Tửu quên sạch chuyện này, lại cứ thế để cho Yến Luật đi vào, khi Yến Luật nhìn đến áo con viền ren và quần lót có hình hoạt họa thì một luồng máu nóng xông thẳng tới chóp mũi.
Ôn Tửu lúng túng tới nóng bừng mặt lên, vội vàng chạy tới ôm tất cả vào trong ngực, phi nhanh vào phòng ngủ, kết quả lại có một món đồ lọt khỏi lòng cô rơi xuống dưới.
Yến Luật nhìn chiếc áo lót màu trắng kia, không biết là nên nhặt lên thì thích hợp hay cứ để trên mặt đất giả vờ như không nhìn thấy thì thích hợp. Nếu không nhặt thì có vẻ anh là loại người đến cái chai dầu đổ cũng không nâng, Ôn Tửu hiển nhiên cũng không thích đàn ông lười biếng.
Vì thế, Yến Luật thở sâu, khom lưng nhặt chiếc áo con khiến người ta tràn ngập mơ màng này lên.
Vừa vặn lúc này Ôn Tửu từ trong phòng ngủ đi ra, thấy Yến tiên sinh anh tuấn đang dùng hai ngón tay thon dài đẹp đẽ thật cẩn thận nhặt lấy chiếc áo ngực của cô, vẻ mặt rối rắm khó xử ra vẻ không biết để đâu thì thích hợp.
Ôn Tửu hai bước tiến lên, vội vàng giật lại, đi đến phòng ngủ ném lên giường. Đưa lưng về phía phòng khách, cô xoa xoa hai gò má nóng hầm hập mà thở dài, liệu còn có thể lung túng hơn được nữa hay không.
Yến Luật cố gắng làm bộ như bình tĩnh, “điềm nhiên như không có việc gì” đánh giá chỗ ở của Ôn Tửu.
Căn hộ hai phòng một phòng khách, diện tích chừng sáu mươi mét vuông, ánh sáng cũng khá tốt, thoáng mát sáng sủa. Bởi vì phòng ở không rộng lắm, cho nên bố trí vô cùng tinh tế, cũng ít vật dụng, trong phòng khách chỉ có hai cái sô pha cùng với một bàn trà màu trắng, tivi treo trên tường, ở trên tường trang trí hơn mười chiếc lông công thật dài, tỏa ra như tranh công xòe đuôi, ánh mặt trời chiếu vào, màu sắc mờ ảo.
“Mời ngồi.” Ôn Tửu từ trong phòng đi ra, gương mặt vẫn hơi ửng đỏ, có chút xấu hổ.
Yến Luật gật gật đầu ngồi xuống sô pha.
“Anh muốn uống cái gì?”
“Em có cái gì?”
Ôn Tửu muốn cười, anh ta thật đúng là không biết ngại, giọng điệu cứ như là nói với người trong nhà mình vậy, chả hề khách sáo chút nào.
“Vậy anh tự chọn đi.” Ôn Tửu mở cửa chiếc tủ đứng bên cạnh phòng bếp ra, bên trong còn có một chiếc tủ lạnh loại nhỏ. Yến Luật vừa thấy, quả thật là có không ít loại trà, Thiết Quan Âm, Mao Tiêm, Long Tỉnh, Lapsang Souchong (*), Bạch Trà, Phổ Nhị, v.v.
[(*) chè đen của Trung Quốc sản xuất tại tỉnh Phúc Kiến.'>
Yến Luật lấy một hộp Long Tỉnh từ bên trong đi ra, đưa cho Ôn Tửu.
Ôn Tửu tức khắc có loại cảm giác không biết nên khóc hay cười, anh thế lại coi mình như chủ nhà như đang ở quê thành phố X.
Ôn Tửu đi pha nước trà cho anh, đặt ở trên bàn trà, sau đó ngồi xuống bên cạnh sô pha của anh, nhợt nhạt cười cười: “anh tìm tôi