XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

trước xem cô có phản ứng hay không. Cố tình Ôn Tửu lại không để ý tới điểm này. Cô cho rằng thích thì nói ra, đàn ông mà không dám nói, thì mặc kệ.
“Nếu đã không còn vấn đề gì nữa thì tôi đi trước.” Ôn Tửu đứng dậy liền muốn rời đi.
“Ngại quá, để cho em phải đi một chuyển, vậy tôi mời em ăn cơm đi.”
“Không cần.”
“Nhất định cần. Tôi còn có chút chuyện về cổ phiếu muốn hỏi em nữa.”
Liên quan đến công việc thì Ôn Tửu thực sự rất chuyên nghiệp, vì thế cùng Yến Luật xuống tầng dưới.
Đến bên dưới chỗ đỗ xe, Yến Luật vừa thấy Ôn Tửu lái xe đến, trong lòng lập tức lạnh lẽo, như vậy chốc nữa ăn cơm xong làm sao mà đưa cô về nhà được? Một loạt hành động phía sau làm sao tiến ành được nữa? Hận không thể gọi người kéo chiếc xe vướng víu này đi.
Yến Luật đành phải nói địa chỉ nhà hàng cho Ôn Tửu, hai người một trước một sau lái xe tới nhà hàng. Nhà hàng ngay bên hồ Kim Ba, rất gần quán cà phê Trầm Ngư của Hứa Đình Đình.
Dừng xe lại xong, Ôn Tửu và Yến Luật đi về phía nhà hàng, đột nhiên một người đàn ông từ phía sau đi tới, huých vào Yến Luật, nhưng lại không dừng lại, vội vã đi tiếp giống như đang có việc rất gấp.
Yến Luật hướng về phía người nọ quát một tiếng: “đứng lại!”
Ôn Tửu còn tưởng rằng Yến Luật gọi người nọ lại là vì đụng vào anh không nói xin lỗi, đang muốn nói Yến tiên sinh thật sự là người lòng dạ hẹp hòi, ai biết người nọ vừa nghe Yến Luật gọi giật lại thì nhấc chân bỏ chạy.
Ôn Tửu thế này mới cảm thấy có điểm không thích hợp.
Yến Luật cao ráo chân dài, hai ba bước liền đuổi theo, duỗi chân ra, người nọ càng chạy thẳng về phía trước, vốn định nhảy qua lan can chạy tới bãi đỗ xe, kết quả không đứng vững chân nhào vào lan can phía trước, va cái mũi, lập tức máu trên mặt chảy ra. Người đàn ông đau tới chảy nước mắt, nhưng chả quan tâm gì khác, chỉ mải chạy tiếp.
Yến Luật ra tay cực nhanh, quật ngã gã ra sau, một đầu gối đè lên ngực gã, tay phải khóa cổ, quả thực không mất nhiều sức đã khống chế được người đàn ông kia.
Yến Luật hừ lạnh một tiếng, vươn tay kia ra: “Lấy ra.”
Lỗ mũi người nọ đã chảy đầy máu, nơm nớm lo sợ hỏi: “Lấy cái gì?”
Yến Luật cười lạnh: “Mày nói xem lấy cái gì?” Đầu gối dùng sức đè xuống, người nọ đau tới chảy hết mồ hôi lạnh, vội vàng nói: “Tôi trả lại cho anh, trả lại cho anh.”
Gã lấy một ví tiền từ trong lồng ngực ra đưa cho Yến Luật.
Yến Luật nhận lấy, quay đầu nói với Ôn Tửu: “gọi cảnh sát.”
Vừa quay đầu, anh sợ hãi rồi, Ôn Tửu lại ôm ngực, sắc mặt trắng bệch. Hơn nữa cô rũ mi mắt, quay đầu đi, ra vẻ đang tránh hình ảnh này.
Yến Luật cũng không quan tâm tới kẻ trộm này nữa, chạy nhanh đi qua đỡ lấy Ôn Tửu, vội hỏi: “em làm sao vậy?”
Ôn Tửu thấp giọng nói: “Tôi, tôi thấy máu là choáng.”
Thấy máu là choáng?
Phản ứng đầu tiên của Yến Luật là khiếp sợ và khó có thể tin, Ôn Tửu có khí thế mạnh mẽ tới mức mọi người thần phục dưới váy lại là người thấy máu là choáng?
Nhưng mà, chờ khi Ôn Tửu mềm nhũn tựa vào trong lòng anh, thời điểm được ôm nhuyễn ngọc ôn hương, anh lại cảm thấy mừng thầm trong lòng, thật tốt quá, nhược điểm này thật sự là quá tốt, tốt nhất là thỉnh thoảng cứ choáng váng rồi dựa vào trong lòng anh.
Chờ thời điểm ý thức được ý nghĩ này rất không hiền hậu thì Yến Luật mím môi, vội vàng nén lại ý cười, sau đó rất trượng nghĩa rất quân tử ôm chặt Ôn Tửu.






Ra Tay
Chờ thời điểm ý thức được ý nghĩ này rất không hiền hậu thì Yến Luật mím môi, vội vàng nén lại ý cười, sau đó rất trượng nghĩa rất quân tử ôm chặt Ôn Tửu, nhẹ giọng hỏi: “vậy tôi ôm em lên xe nghỉ một lát nhé?”
“Tôi không sao, chỉ chút nữa là tốt ngay thôi.” Ôn Tửu thò tay đẩy Yến Luật ra, “anh không cần phải vịn chặt như vậy, tôi cũng không choáng váng nghiêm trọng như vậy.” Chỉ là tim đập nhanh hơn, đầu óc choáng váng vô lực, nhưng còn chưa tới mức té xỉu bên đường.
Yến Luật cúi đầu nhìn gương mặt cô cô, thân thiết hỏi: “Sao em lại choáng váng khi thấy máu?”
Ôn Tửu trước giờ luôn luôn độc lập mạnh mẽ ở trước mặt anh cũng có chút khó xử.
Yến Luật báo tên lên xong, nhân viên phục vụ nhiệt tình dẫn hai người đi đến trước một phòng trên tầng hai, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa khắc gỗ hoa ra.
“Hai vị mời vào bên trong.”
Yến Luật đang muốn đi vào, đột nhiên cửa phòng đối diện mở ra, từ bên trong đi ra một người đàn ông cao gầy tuấn tú, khoa trương kêu lên: “Oa, thật trùng hợp, cậu cũng ăn cơm ở đây sao?” Sau đó liền quay đầu nói vọng vào bên trong phòng: “Lão Dung, Yến Luật cũng ăn cơm ở đây.”
Yến Luật thực không nói gì nhìn Kỷ Lan.
Căn phòng này anh đã đặt sẵn, thế mà cậu ta còn có mặt mũi làm bộ ngẫu nhiên gặp mặt, hiển nhiên, chỉ số thông minh của Kỷ Lan chưa từng khôi phục lại từ lúc gặp vợ cậu ta.
Lập tức, Dung Kiền cũng đi ra khỏi phòng, ánh mắt hai người đều dừng trên người Ôn Tửu, ánh mắt đều có vẻ tò mò tìm kiếm thứ mới lạ, giống như là hai con sói xám đang đánh giá con mồi.
Yến Luật càng thêm im lặng không nói gì, hai thằng nhóc này, khôn