Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
ó máu, lại còn ở cự ky gần như thế, ngay trước mắt cô, mắt thấy một giọt máu của Yến Luật sắp nhỏ xuống môi cô khiến cô quýnh lên, suýt nữa thì hôn mê đi mất, nên vội vàng nhắm chặt hai mắt. Triệu chứng hoảng hốt vô lực, toàn thân như nhũn ra này lại tái phát rồi.
Lúc đầu Yến Luật còn chưa kịp phản ứng, chờ khi phát hiện Ôn Tửu khác thường, vội vàng xuống khỏi người cô, cũng chẳng quan tâm bản thân mà ôm cô lên trên giường, thân thiết hỏi: “Em không sao chứ?”
Ôn Tửu nhắm mắt lại nói: “Nhanh đi rửa mặt đi, sạch sẽ vào.”
Yến Luật đi vào phòng vệ sinh rửa sạch, lại bịt lại một lát mới đi tới trước giường Ôn Tửu. Nhân lúc Ôn Tửu đang hoảng hốt choáng váng, anh ngồi xuống bên cạnh cô, vuốt ve hai má trơn mềm của cô.
Tương tự lần trước, qua hai phút là Ôn Tửu khôi phục bình thường, động tác đầu tiên là gạt tay Yến Luật ra.
Yến Luật thấy cô đã không sao rồi, cúi người đè lại hai vai cô, cười tủm tỉm nói: “Em nói chuyện phải giữ lời, anh đánh thắng em rồi, em chính là bạn gái của anh.”
Anh nhấn một cái nhìn như tùy tiện nhưng hai cánh Ôn Tửu lại không thể động đậy.
Ôn Tửu nói: “Tôi nói là sẽ cân nhắc.” Có thế đã đồng ý với anh thì quá hời cho anh rồi, ai bảo ngày đó anh nghĩ một đằng nói một nẻo, không dám thừa nhận với Thương Cảnh Thiên.
Yến Luật không vui nhíu mày, “Người đàn ông như anh, em còn cần cân nhắc?”
Ôn Tửu vừa buồn cười vừa tức giận, hừ một tiếng: “Tự kỷ.”
“Anh nói thật mà, chẳng lẽ không đúng sao?”
Ôn Tửu liếc xéo anh: “Đàn ông có tốt đi nữa, không thích tôi, tôi cũng không cần.”
Yến Luật bối rối hừ nói: “Không phải vừa rồi anh đã nói rồi sao.”
“Anh nói cái gì?”
“Anh…” Yến Luật cảm thấy đầu lưỡi như tảng đá nặng trịch, mấy lời ngon tiếng ngọt trốn ở sau tảng đá, đánh chết cũng không chịu chui ra.
“Anh đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Ôn Tửu liếc nhìn anh một cái, đánh chết cũng không nói đúng không, vậy thì tạm biệt.
Yến Luật vội nói: “Thích.”
Ôn Tửu cố ý trêu anh: “Thích cái gì a? Chủ ngữ vị ngữ tân ngữ đâu hết rồi, ngữ văn tiểu học có đạt không đấy?”
“Anh, thích… em.”
Yến Luật bị buộc bất đắc dĩ, rốt cục gian nan rặn ra mấy từ này từ trong hàm răng, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên, trán cũng vã mồ hôi.
Thế còn được. Ôn Tửu cố nén cười, nghiêm trang bắt đầu thẩm vấn: “Nước trước cửa nhà em, có phải là anh hắt không?”
Yến Luật lúng túng cười.
“Còn có, hôm nay xe anh không hỏng đúng không?”
Yến Luật tiếp tục lúng túng cười.
“Ngày mẹ em đến, anh cố ý bỏ lại di động đúng không?”
Thì ra cô đều biết cả.
Yến Luật thẹn quá thành giận: “Vậy em còn giả bộ mơ hồ, ngày nào cũng chọc giận anh.”
Ôn Tửu mặt mày cong cong, cười tinh nghịch: “Ai bảo anh không nói chứ, cho anh nghẹn chết.”
Yến Luật lại yêu vừa tức, cúi đầu muốn hôn cô. Ôn Tửu vừa mới khôi phục bình thường, sức phản ứng kém chút, liền bị anh đè ra giường.
Tuy rằng vẫn là cưỡng hôn, nhưng dịu dàng hơn nhiều so với vừa rồi. Đùa với môi cô, cọ đi cọ lại trên mặt, hơi thở ấm áp phả vào gương mặt cô, trong lòng Ôn Tửu rối tinh rối mù, thân thể như nhũn ra, để tùy anh làm bậy làm bạ một lần. Quả nhiên là người đàn ông thông minh, nhanh chóng tự học được biết cuốn lấy đầu lưỡi cô, hôn cô tới mức ý loạn tình mê.
Sau nụ hôn triền miên, gương mặt Ôn Tửu hồng nhạt như bích đào mới nở, đôi mắt trong suốt như nước, ướt át tuyệt vời.
Yến Luật rung động, cảm thấy mỹ mãn. Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Ôn Tửu: “Về sau em chính là bạn gái của anh, quyết định như thế.”
Ôn Tửu bị lời không rõ phải trái của anh chọc cười, nhưng anh như thế lại khiến cô xao lòng. Màu ửng hồng trên gương mặt anh, hơi thở dồn dập ngang ngược mà gợi cảm.
Cô vốn đã có cảm tình với anh, chỉ có điều là vì nghe được đoạn đối thoại của anh với Thương Cảnh Thiên mới gắng kìm chút sóng lòng xuống. Anh vừa tỏ lòng như thế, trong nháy mắt đã dấy lên tình cảm đã bị đè nén trong lòng bấy lâu. Tuy rằng cô không thích bị người ta dồn ép làm bạn gái thế này, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất ngọt ngào.
Chỉ là tất cả xảy ra quá đột ngột. Ôn Tửu vẫn luôn cảm thấy bản thân mình là một người rất khó rung động, nhưng không ngờ rằng lại hôn một người đàn ông mới quen chưa tới nửa tháng, việc này quá khó tin, cô cảm thấy mình cần bình tĩnh lại, suy xét cho kỹ.
Cô đẩy Yến Luật, “Ngày mai em còn phải đi làm. Anh mau trở về đi.”
Yến Luật lập tức sa sầm mặt. Các đôi đều hận không thể dính với nhau từng giây từng phút, cô thế mà lại tiễn khách lúc chín giờ, lại còn là giây phút mang ý nghĩa kỷ niệm hai người vừa mới xác định quan hệ.
“Anh không đi. Bạn trai của người khác đều có thể ở lại nhà bạn gái đến khuya, vì sao mới chưa tới chín giờ anh đã bị đuổi.”
Ôn Tửu mỉm cười nói: “Vậy anh đi làm bạn trai của người khác đi.”
Yến Luật khoanh tay ngồi ở trên giường, tỏ vẻ tức giận đến nội thương, ánh mắt u oán mà tức giận.
Ôn Tửu nhìn dáng vẻ của anh, vừa buồn cười vừa tức giận, trong lòng mềm nhũn, theo đà nói: “được rồi, anh ở thêm một lát.”
Yến Luật nắm lấy cổ tay cô, kéo vào trong lòng, Ôn Tửu không tự c