XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1967 lượt.

ộc đời, thật sự là tạm được, nhưng mà rất vội rồi, không rảnh soi mói. Hai người cùng nhau ăn sáng, Yến Luật trở về thay quần áo, cùng Ôn Tửu xuống tầng.
Đến bãi đỗ xe, Ôn Tửu đang muốn lên xe, Yến Luật kéo lấy cô.
Ôn Tửu trừng mắt: “Có việc sao?”
Yến Luật không vui nhướn mi: “Em nói xem?”
Ôn Tửu vội la lên: “Nói mau a, bằng không không còn kịp rồi, sắp muộn rồi.”
Yến Luật hậm hực hừ nói: “Hôn anh một chút.”
Ôn Tửu nóng mặt lên, “Không hôn.” Đúng vào thời gian đi làm, chỗ bãi đỗ xe này còn có rất nhiều người tiến vào lái xe.
“Vậy không cho em đi.”
Ôn Tửu bất đắc dĩ, đành phải đỏ mặt, kiễng mũi chân hôn anh một chút.
“Không tính.” Yến Luật nhíu mày, hôn lên mặt, căn bản không tính.
Mắt thấy bị muộn rồi, còn bị anh túm lấy không cho đi, Ôn Tửu đành phải lại hôn bờ môi anh, “Thế này được rồi chứ.”
“Chưa được.” Yến Luật cúi đầu, hôn môi cô, cọ sát một lát rồi mới thả người.
Ôn Tửu tùy ý giơ tay lau môi, vừa muốn đi, Yến Luật lại kéo cô lại, hung hăng hôn mấy ngụm, hung dữ nói: “Không được lau miệng.”
Dám ghét bỏ nước bọt của anh.






Chút Dấm Chua
Ôn Tửu không biết nên khóc hay nên cười đi lên xe. Đến chỗ làm, cô mới giật mình phát giác bản thân vậy mà lại có thể mỉm cười suốt chặn đường. Yêu đương xác thực có thể khiến cho tâm trạng vui vẻ. Nhưng mà, khi cô bắt đầu bận rộn công việc, toàn bộ yêu cầu của Yến Luật cái gì mà một ngày nhắn tin ba lần, gọi điện một lần, cô đã hoàn toàn quên mất.
Yến Luật mặc dù trăm công nghìn việc nhưng mỗi 3 phút đều liếc mắt nhìn qua điện thoại, đáng tiếc là mãi cho đến lúc tan sở, đừng nói đến một cuộc gọi, ngay cả tin nhắn cũng không có. Anh chán nản lái xe rời khỏi công ty, trong làn xe đông nghịt, anh nhíu chặt chân mày, tâm tình cực kỳ không tốt, hận không thể lập tức trở về khởi binh vấn tội, đáng tiếc buổi tối còn có một buổi tiệc xã giao.
Nhẫn nại cho đến lúc buổi tiệc kết thúc, Yến Luật lái xe nhanh như bay trở lại Lục Nhân Các, mặc dù ôm một bụng lửa giận, nhưng anh không quên dừng lại mua một bó hoa hồng, dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên hai người chính thức trở thành người yêu, tặng hoa là chuyện thiết yếu. Hơn nữa không hề giống lễ tình nhân ngày trước phải che che giấu giấu quanh co mà tặng, lúc này rốt cục có thể danh chính ngôn thuận quang minh chính đại tặng cho cô rồi.
Lên tầng, anh chẳng buồn đi thay quần áo, mà đi đến nhấn chuông cửa nhà Ôn Tửu luôn, bên trong lặng yên không một tiếng động, cô thế mà không ở nhà.
Yến Luật hừ một tiếng: “Gặp em không phải là việc gấp sao?”
Ôn Tửu ngượng ngùng liếc hờn anh, tuy lời anh nói không phải là lời yêu thương nhưng khi nghe lại khiến cho khuôn mặt thật nóng
“Nguyễn Thư đang chụp ảnh cưới, ban ngày công ty bề bộn công việc, tan tầm em lại giúp cô ấy thử áo cưới chụp ảnh cưới.”
“Chụp ảnh cưới em ở cùng cô ấy làm gì, không lẽ em và cô ấy chụp chung?” Yến Luật phát hiện mình đã keo kiệt đến mức ngay cả dấm chua của Nguyễn Thư cũng bắt đầu ăn.
“Sau khi thử áo cưới, tiện thể cùng đi, chút nữa lại giúp cô ấy chọn ảnh cưới.”
Yến Luật không vui nói: “Có Cố Mặc là đủ rồi, em muốn làm bóng đèn sao làm gì.” Đến cả bạn trai cũng không cần.
“Cố Mặc chỉ là đạo cụ, không có lên quyền lên tiếng.”
Yến Luật: “… .”
Ôn Tửu dẫn anh vào, nói nhỏ: “Anh ở bên cạnh nhìn.”
Trong studio bố trí vô cùng lãng mạn đẹp đẽ, đôi nhân vật chính cũng nổi bật vô cùng, Cố Mặc vận đồ âu màu trắng, có thể nói là ngọc thụ lâm phong. Nguyễn Thư châu tròn ngọc sáng, ngọt ngào đáng yêu. Nhưng bởi vì cô trời sinh có thân hình tương đối đầy đặn, vì truy cầu hoàn mỹ, liên tiếp yêu cầu thợ chụp ảnh chọn góc độ đẹp nhất, không thể để tay cô mập hơn cổ tay của Cố Mặc, không thể để eo cô mập hơn eo Cố Mặc, không thể để khuôn mặt cô to hơn mặt Cố Mặc.
Vì thế, thợ chụp ảnh tạo ra tất các tư thế, hoàn toàn có dự định biến Nguyễn Thư thành giai nhân khuynh quốc, Cố Mặc ra vẻ liều mình bồi quân tử, nụ cười chỉ có thể dùng từ gượng cười để hình dung.
Yến Luật đứng ngoài quan sát thấy được tương lai không lâu sau của mình, chỉ sợ cũng sắp sửa trải qua sự giày vò không thuộc về người này. Thế nhưng chỉ vừa nghĩ tới có thể lấy được Ôn Tửu, đã cảm thấy loại tra tấn này ngọt ngào như mật.
Sau cùng cũng chụp xong ảnh cưới, Nguyễn Thư tràn đầy sức sống, Cố Mặc đã sắp hấp hối, hệt như thương binh vừa được đưa ra khỏi chiến trường.
Yến Luật chủ động bắt tay, giới thiệu bản thân: “Xin chào, tôi là Yến Luật, bạn trai của Ôn Tửu, lần trước hiểu lầm thật có lỗi.”
Cố Mặc nở nụ cười: “Không sao cả, đêm hôm đó phải cảm ơn anh mới đúng.”
“Nơi này cũng không tệ, về sau tôi và Ôn Tửu chụp ảnh cưới ở đây cũng được lắm.”
Cố Mặc và Nguyễn Thư đồng thời nhìn Yến Luật và Ôn Tửu, tốc độ này cũng quá nhanh đi.
Ôn Tửu lúng túng lườm Yến Luật: “Anh nói bậy bạ gì đó, ai đồng ý lấy anh.” Xin anh, đêm qua mới trở thành bạn trai, hôm nay cũng chỉ mới là ngày đầu tiên trên cương vị thôi.
Yến Luật cũng không phản bác, chỉ tự t