Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
hủ xô lên trước, rồi ngồi lên đùi anh.
Tư thế này khiến Ôn Tửu có chút ngượng ngùng, còn chưa đứng dậy, Yến Luật quấn chặt lấy hai tay và eo cô. Ai có một bạn gái biết nhu đạo thật đúng là khổ cực, thường xuyên phải đề phòng cô phản công.
Yến Luật nghiêm mặt nói: “Về sau không được chọc tức anh.”
Ôn Tửu mím môi cười: “Xin lỗi, em không dám cam đoan.”
Yến Luật hừ một tiếng, lại nói: “Về sau cuối tuần không được giống hai ngày trước, ít nhất phải rút ra một ngày ở bên anh.”
Ôn Tửu cười không lên tiếng.
Yến Luật lại nói:
“Mỗi ngày phải ở bên nhau ít nhất ba tiếng. Nếu thiếu, hôm sau phải bù lại gấp đôi.”
“Mỗi ngày ít nhất phải gọi một cuộc điện thoại, ba tin nhắn trở lên.”
“Mỗi ngày ít nhất phải ăn cùng nhau một bữa cơm.”
“Mỗi ngày không được đuổi người trước mười rưỡi tối.”
Ôn Tửu nhớ tới thỏa thuận bảy ngày săm soi kia của anh, phong cách của Yến tiên sinh thật đúng là không hề thay đổi, đây là di chứng của việc thảo luận hợp đồng nhiều sao?
Cô cười không ngừng: “Anh lắm yêu cầu quá, hay là anh làm bạn trai của người khác đi.”
Yến Luật dùng sức siết chặt tay, hung dữ nói: “Chỉ làm của em.”
Ngọt Ngào
Ôn Tửu vừa nhìn thấy dáng vẻ kiêu căng bá đạo của anh liền không nhịn được muốn đả kích anh một chút, còn chưa nói ra lời, chuông cửa trong phòng khách đã vang lên.
Hai người hai mặt nhìn nhau, đã muộn thế này, sẽ là ai chứ?
Ôn Tửu sợ lại là mẹ cô hoặc là Hứa Toản, đã muộn thế này mà nhìn thấy Yến Luật ở chỗ này thật đúng là nói không rõ ràng, cô đang muốn đứng dậy đi mở cửa, Yến Luật đè cô lại, “anh đi.”
Mở cửa ra, bên ngoài là Nguyễn Thư.
Nguyễn Thư thò đầu nhìn thoáng qua phòng ngủ, vừa nhìn lại càng thêm khẳng định, trên giường còn có vài giọt máu.
Cô cảm khái vô cùng nhìn Ôn Tửu: “Chúc mừng cậu, rốt cục thì… Khụ khụ.”
Ôn Tửu đỏ mặt vội vàng giải thích: “Không phải, đó là máu của anh ấy.”
Nguyễn Thư nháy mắt khó hiểu hỏi: “Đàn ông cũng chảy máu?”
Ôn Tửu ôm trán, đã khó mà giải thích rõ.
Nguyễn Thư còn tưởng rằng cô bẽn lẽn, cười ha ha nói: “Đều là người trưởng thành rồi, còn sợ xấu hổ cái gì.”
Ôn Tửu nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Nguyễn Thư, chuyện cậu và Cố Mặc rốt cuộc thế nào ?”
Nguyễn Thư thở dài thật mạnh, dáng vẻ thực u buồn.
Trong lòng Ôn Tửu trùng xuống, chẳng lẽ lúc này đây là thật chia tay? Tuy nói không thích tích cách của Cố Mặc, nhưng Nguyễn Thư thật chia tay với anh ta, Ôn Tửu vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối, dù sao Cố Mặc là người đàn ông vô cùng ưu tú, hơn nữa Nguyễn Thư đã trao bao nhiêu tình cảm cho anh ta như vậy, vứt bỏ cũng thật đáng tiếc. Cô giới thiệu bạn trai cho Nguyễn Thư, khuyên cô ấy chia tay, thật ra đều là phép khích tướng, cô thật lòng hi vọng Nguyễn Thư có thể hạnh phúc.
Ôn Tửu an ủi nói: “Không sao cả, mình giúp cậu giới thiệu bạn trai mới.”
Nguyễn Thư lắc đầu: “Không được a.”
“Vì sao không được.”
“Mình và anh ấy đi đăng ký rồi, hiện tại đã là phụ nữ có gia đình, không thể trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.”
Ôn Tửu ngẩn ra, rồi lại bật cười: “Cậu tỏ vẻ buồn như đưa đám vừa sợ vừa ngây ra, mình còn tưởng rằng cậu đã dứt khoát chia tay với anh ấy cơ. Mới có mấy ngày mà cậu đã giơ tay đầu hàng rồi?”
Nguyễn Thư ngượng ngùng cười: “Ngày đó anh ấy uống rượu, nói với mình rất nhiều lời khiến mình cảm động.”
Ôn Tửu tò mò hỏi: “Anh ấy nói như thế nào.”
“Anh ấy nói, anh giày vò em nhiều năm như thế, chẳng lẽ em không muốn báo thù sao? Em lấy anh, là có thể thỏa thích giày vò anh cả đời.”
Ôn Tửu bật cười: “Thế này mà làm cậu cảm động? Mình còn tưởng rằng là lời yêu thương xúc động cỡ nào chứ.”
Nguyễn Thư bất đắc dĩ cười: “Đối Cố Mặc thì đó đã là cực hạn của anh ấy rồi.”
“Được rồi, chúc mừng cậu, bà Cố.”
Nguyễn Thư thở dài: “Cố Mặc sợ mình đổi ý, vội vã ấn định lễ cưới vào thứ bảy này, chiều nay đã bắt đầu điên cuồng phát thiệp mời hôm nay buổi chiều cũng đã bắt đầu cuồng phát thiệp mời.”
“Gấp thế!” Ôn Tửu nở nụ cười: “Xem ra lúc này anh ấy thật sự sợ cậu chạy trốn.”
“Tan tầm ngày mai cùng mình đi thử áo cưới.”
“Được.”
“Thế mình đi đây, Cố Mặc ở dưới tầng chờ mình.”
Nhìn dáng vẻ ngọt ngào của Nguyễn Thư, Ôn Tửu thở dài như trút được gánh nặng, chúc phúc cho cô ấy, đồng thời, trong lòng ảm đạm nghĩ tới Dịch Đường.
Xưa kia ba người ngồi ở dưới tán cây anh đào trong trường học, ước hẹn tương lai cùng nhau tổ chức hôn lễ, cùng đi hưởng tuần trăng mật.
Cô và Nguyễn Thư đều tìm được nửa kia của mình, nhưng Dịch Đường lại vĩnh viễn không còn. Nghĩ đến Dịch Đường, lại sẽ nghĩ đến Thương Cảnh Thiên. Hạng mục Yến Luật đang hợp tác với anh ta kia, cô có nên ngăn cản không?
Đứng từ góc nhìn kinh doanh, hạng mục này nhất định có ích lợi khả quan, Yến Luật mới có thể hợp tác với Thương Cảnh Thiên. Ôn Minh Nguyệt từng nói, tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn, hơn nữa trước khi quen biết cô, Yến Luật đã đang hợp tác với Thương Cảnh Thiên, cho nên cô rất khó mở mồm, bảo anh chấm dứt hợp tác với