XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1968 lượt.

Thương Cảnh Thiên, nhưng cô lại không thể dứt bỏ cái chết của Dịch Đường, rất muốn khiến Thương Cảnh Thiên thất bại thảm hại.
Trong lòng hỗn loạn rối rắm nửa đêm Ôn Tửu mới ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cô bị tiếng chuông di động đánh thức, đang lơ mơ, còn tưởng rằng là báo thức di động, cầm lấy vừa nhìn, thì ra là điện thoại từ Yến Luật, lại vừa thấy mới sáu rưỡi sáng, liền thở phì phì ngắt di động.
Cúp rồi mới nhớ ra, vị này đã trở thành bạn trai cô từ tối qua. Cô đang định gọi lại thì chuông cửa vang lên, phản ứng đầu tiên của Ôn Tửu đó là Yến Luật, gian nan bò ra khỏi ổ chăn, đi mở cửa.
Yến Luật mặc một bộ quần áo ở nhà đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy cô liền chìa tay xoa xoa đầu cô, hầm hừ nói: “Thế mà lại ngắt điện thoại của anh!”
Ôn Tửu áy náy cười cười, “Đêm qua em không ngủ ngon, ai bảo sáng sớm tinh mơ anh gọi điện thoại đến ầm ĩ người đang ngủ.”
Yến Luật cười cười với hàm ý sâu sa: “Có phải kích động mất ngủ không?”
Ôn Tửu nhìn vẻ mặt đáng ghét của anh, liền không khỏi đả kích anh: “Em nghĩ tới người khác, cũng không phải anh.”
Yến Luật sa sầm mặt: “Ai?”
“Bạn tốt.”
Yến Luật lập tức tiếp lời hỏi: “Nam hay nữ?”
“Không nói cho anh.” Ôn Tửu cố ý đùa anh, cứ thích nhìn dáng vẻ tức đến nội thương của anh.
“Nói mau.” Yến Luật ôm lấy eo cô, tay cù nách cô. Áo ngủ của Ôn Tửu, bên trong không có áo con, tay anh luồn vào nách liền chạm vào nơi đẫy đà mềm mại.
Yến Luật run lên, cả người liền cứng lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Ôn Tửu, hô hấp trở nên dồn dập.
Ôn Tửu đỏ mặt đẩy anh ra, “Sáng tinh mơ anh lại đây làm gì?”
Yến Luật lập tức ra vẻ bị tổn thương: “Tối nay anh có bữa tiệc, sẽ về khuya.”
Nghĩ đến suốt một ngày chỉ có thể gặp cô vào sớm tối, liền nhân lúc sáng sớm nhanh chóng sang đây với hi vọng có thể ở bên cô thêm một lát, kết quả còn bị ghét bỏ.
Ôn Tửu thuận miệng nói: “Về khuya cũng không sao cả.” Tiệc xã giao trong làm ăn rất bình thường, Ôn Minh Nguyệt thường xuyên không ăn tối ở nhà cho nên Ôn Tửu sớm đã quen.
Không sao cả, Yến Luật không vui nhíu mi, thế này tỏ vẻ cô không hề ngại liệu anh có thể về bên cô hay không? Hoặc là nói, không thể ở cùng với anh cũng không sao cả?
“Anh về đi, em còn muốn ngủ thêm một chốc nữa.” Ôn Tửu ngáp dài, liền đi vào phòng ngủ.
Yến Luật: “…”
Ôn Tửu buồn ngủ vô cùng, đóng cửa phòng, nằm vào trong chăn, muốn tranh thủ ngủ thêm một tiếng nữa, ai biết vừa nhắm mắt lại, cửa phòng đã mở ra, Yến Luật xoải bước đi vào, hùng hổ đứng ở đầu giường cô.
Ôn Tửu sửng sốt: “Sao anh còn chưa đi?”
Yến Luật cũng không nói gì, trực tiếp xốc chăn lên, rồi nằm vào trong chăn của Ôn Tửu.
Ôn Tửu vội vàng đẩy anh: “Anh làm gì đấy, em muốn đi ngủ.”
Yến Luật không cho phân bua liền ôm eo cô, “Anh cùng em.”
Ôn Tửu bị vẻ vô lại của anh chọc cười, đẩy bả vai anh, “Không cần, đi mau.”
Yến Luật ngoảnh mặt làm ngơ, nhanh ôm chặt Ôn Tửu, chân dài đè nặng lên đầu gối cô, giam cô vào trong lòng. Ôn Tửu giãy dụa vài lần trong lòng anh, chợt nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh từ trên đỉnh đầu: “Đừng lộn xộn nữa, bằng không…”
Hai người dính chặt nhau, Ôn Tửu thấy ra sự khác thường của cơ thể anh, lập tức nằm yên. Hai người đều hơi lúng túng, tiếng hít thở nhẹ nhàng đan vào nhau, Ôn Tửu vô thức nóng cả mặt lên, cô cũng không biết sao anh lại mẫn cảm như thế, vừa ôm cô, đã có phản ứng.
Ngừng trong chốc lát, cô mới chọc chọc ngực anh: “Anh thế này, em ngủ làm sao.”
“Không sao, em cứ coi anh như cái túi ngủ.”
Hạ mình xuống hàng ngũ túi ngủ, Yến Luật cảm thấy tôn nghiêm của bản thân đã sắp thành cái khăn lau rách.
Ôn Tửu thật sự là rất buồn ngủ, ỡm ờ bị anh ôm, cứ thế là ngủ trong lòng anh.
Yến Luật vốn cảm thấy ôm cô là chuyện tốt đẹp biết bao, sau mới phát hiện thật sự là khổ không nói nổi. Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng mà không thể động cũng chẳng thể ăn, chỉ có thể trông mong nhìn cô, kiềm chế ham muốn.
Trong sự giày vò vừa ngọt ngào vừa đau khổ, qua một tiếng, rốt cuộc chuông báo thức ở di động của Ôn Tửu vang lên.
Cô mở to mắt, hơi khó tin, mình thật sự ngủ ở trong lòng anh. Nâng mắt lên là gương mặt dịu dàng tuấn tú, ánh mắt thâm thúy pha chút u oán không vừa ý của Yến Luật. Đến sớm ở bên cô, kết quả rơi vào kết cục làm túi ngủ.
Ôn Tửu đẩy anh, “Mau đứng lên, phải đi làm.”
Yến Luật lưu luyến không rời ra khỏi ổ chăn tràn ngập hương thơm, danh chính ngôn thuận đưa ra yêu cầu: “Anh muốn ăn sáng ở đây.”
Ôn Tửu nhìn vẻ mặt không vừa ý cứ như là bị tổn thương và uất ức lớn nhường nào của anh, liền không nhịn nổi, buồn cười nói: “Được rồi, anh đi làm.”
Khóe miệng Yến Luật run lên: “Anh đi làm?”
“Đúng vậy, hôm nay em dậy muộn, không định ăn sáng ở nhà. Chờ lát nữa đến chỗ làm uống sữa ăn bánh bích quy.” Nói xong, Ôn Tửu liền đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Yến Luật đành phải đi tới phòng bếp, anh chưa bao giờ xuống bếp tự nhiên cũng không biết bữa sáng nên làm cái gì, tìm ra bánh mì phết mứt, sau đó hâm nóng hai ly sữa để lên bàn cơm.
Ôn Tửu nhìn bữa sáng Yến Luật làm lần đầu tiên trong cu