Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.
u, đừng tưởng cậu dâng bạn gái cho Mạc Duy Khiêm là có thể không cần sợ chúng tôi. Nói cho cậu biết, không chỉ cậu mà ngay cả Mạc Duy Khiêm cũng không thoát đươc đâu, ở Danh Tính này, ai cũng đừng hòng chạy thoát khỏi bàn tay chúng tôi!”
Kim Đào nhìn Loan Ninh rời đi kiêu ngạo đến cực điểm. Biết bản thân đã chẳng còn đường lui nữa, ngoại trừ giúp Mạc Duy Khiêm nhanh chóng bắt đám người Loan Ninh Lại thì hắn chẳng còn cách nào nữa, nếu không Loan Ninh cũng sẽ chẳng buông tha hắn đâu!
Sau khi Kim Đào suy nghĩ cẩn thận, trở lại bệnh viện bắt đầu khuyên cha mẹ cần phối hợp điều tra, không thể cứ để mọi việc không giải quyết như thế được, còn nói mọi chi tiết trong quan hệ của hắn và Loan Ninh, lúc này Trần Thục Phương mới hiểu thì ra không phải vì nhà họ cố chấp nên xảy ra chuyện mà là người ta tới báo thù, vì thế quay sang bàn bạc với bạn già nên làm gì lúc này.
Mạc Duy Khiêm sau khi hòa giải với La Duyệt Kỳ cũng yên tâm, dồn toàn bộ sức lực và tinh thần vào chuyện điều tra, một mặt cho người chú ý đến động tĩnh của khu phố kinh doanh, một mặt bắt tay vào điều tra quá trình làm giàu của Lưu Dương.
“Vừa rồi tôi đã xem tư liệu Thư Dân mang đến, biết thời gian này mọi người đều rất vất vả, công việc cũng có hiệu quả cao, Thụy Dương quốc tế này không chỉ khai phá khu phố kinh doanh, ba năm trước đây còn khai phá một trung tâm thương mại chuyên bán sỉ hàng hóa. Tôi đã mời công an bên cục công an thành phố đi tìm hiểu chút tình huống, phát hiện khi đó ở trung tâm thương mại kia không những cũng có tình trạng dùng bạo lực để ép di dời, mà quan trọng hơn là cục trưởng phân cục công an ở địa phương đó là Cao Nhiễm Thanh vì quá trình giải tỏa di dời đã có vi phạm kỷ luật nghiêm trọng và hành vi thất trách nên đã bị cách chứ, chuyện này phải điều tra rõ ràng ra. Cao Nhiễm Thanh luôn tĩnh dưỡng ở nhà, Thư Dân cử người đi hỏi thăm một chút. Mặt khác phải thu thập đủ tình trạng của quần chúng bị hại khi đó, như thế mới có thể túm được nhược điểm của Lưu Dương, nếu mọi người đã được cử đến đây thì nhất định phải giữ vững tâm trạng, toàn lực ứng phó, cố gắng hết sức để đào kỹ xóa sạch thứ sâu mọt làm hại nhân dân này!”
Nói đến đây, thấy mọi người đều tập trung tinh thần nghe mình nói chuyện, giọng điệu của Mạc Duy Khiêm lại trở nên thoải mái hơn: “Dĩ nhiên, chúng ta đều là xác thịt phàm trần, tôi cũng không hi vọng chỉ vì công việc mà không thèm để ý đến an toàn của bản thân, công việc dĩ nhiên là quan trọng nhưng nó chỉ quan trọng khi có điều kiện đầu tiên là chúng ta phải bảo vệ an toàn bản thân thật tốt, đây mới thật sự là người làm việc lớn. Cuối cùng tôi muốn nói là tuy chúng ta làm việc cho nhà nước nhưng cũng không thể để mọi người vất vả không công, tiền bạc dù là tục vật nhưng mà có làm việc thì cũng phải nuôi sống gia đình, tôi sẽ xin kinh phí cho lần điều tra này, trước khi khoản kinh phí đó được chuyển về cá nhân tôi sẽ ứng trước 300 đồng một ngày để trợ cấp cho mọi người theo tiêu chuẩn. Nhân viên điều tra của ủy ban kỷ luật địa phương sẽ chi 500 trợ cấp, như vậy cũng khiến mọi người yên tâm hơn chút, dù sao mọi người là cán bộ địa phương, chỉ cần triển khai công việc này thì sẽ đắc tội với người ta, điểm ấy tôi hiểu rõ!”
Tất cả mọi người đều vô cùng kích động, đặc biệt là những nhân viên địa phương của Danh Tĩnh được điều đến hỗ trợ, trong lòng đều vô cùng biết ơn Mạc Duy Khiêm có thể thông cảm cho họ, suy nghĩ vì họ như vậy.
Lúc Mạc Duy Khiêm nói chuyện điện thoại với La Duyệt Kỳ, trên mặt đều mang theo nụ cười, bây giờ hắn hài lòng tới mức không thể hài lòng hơn, cảm thấy đầy đủ đến mức không thể đủ hơn được nữa, ngày đó hắn chỉ vì luyến tiếc La Duyệt Kỳ nên thử thăm dò vài câu ý muốn cô chuyển đến ở cùng hắn, không ngờ Duyệt Kỳ chỉ hơi lo lắng suy nghĩ một chút đã đồng ý, đúng là niềm vui không dám nghĩ mà.
“Hơn 10 phút nữa anh có thể về đến nhà, buổi sáng em làm gì vậy, nói anh nghe với nào?”
Đổng Nguyên ngồi bên cạnh nghe Mạc Duy Khiêm dùng thời gian đi cả quãng đường lải nhải lầm bầm hỏi La Duyệt Kỳ làm gì, ăn gì, bất kể chuyện gì cũng đòi kể lại, mà La Duyệt Kỳ cũng không thấy phiền.
Thời điểm sắp vào tiểu khu, Mạc Duy Khiêm mới chịu cúp điện thoại.
“Những lời này cậu về nhà có thể hỏi mà, sao phải thảo luận trong điện thoại thế chứ? Không thấy phiền sao?” Đổng Nguyên oán giận hỏi một câu.
“Anh thì biết cái gì chứ, tôi chỉ là muốn nghe cô ấy nói chuyện mà thôi, cô ấy ở nhà có một mình, tôi không thể ở bên, chỉ có thể quan tâm cô ấy hơn mà thôi.” Mạc Duy Khiêm nhìn cũng không thèm nhìn Đổng Nguyên, nhanh chóng xuống xe.
Không có cậu người ta cũng sống tốt hơn hai mươi năm đấy! Đổng Nguyên bĩu môi, cho rằng Mạc Duy Khiêm chỉ đơn phương tình nguyện mà thôi.
Lúc hai người mở cửa đi vào, La Duyệt Kỳ đã chờ sẵn ở cửa, thấy họ tiến vào liền cười hỏi: “Đã ăn cơm chưa?”
“Không có, Duy Khiêm vội vã trở về gặp em, sao có thể di ăn cơm chứ, dù sao thời gian cũng kịp, để anh gọi điện đặt cơm.” Đổng Nguyên v