Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

ừa nói vừa nghĩ xem nên ăn cái gì mới tốt.
“Không cần, em hâm lại đồ ăn một chút là được, các anh chờ một chút.”
Mạc Duy Khiêm lập tức hỏi: “Em làm khi nào thế, anh có nói là sẽ về đâu?”
“Em không đi làm, rảnh rỗi quá nên làm thêm chút đồ ăn, nghĩ vạn nhất giữa trưa anh có về thì cũng ăn ngay được, nếu anh không về thì em tự ăn. Tuy tay nghề em không tốt lắm nhưng dù sao tự làm cũng sạch sẽ hơn bên ngoài.”
Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ nửa ngày mới hỏi một câu: “Em có mệt không?”
Đổng Nguyên nghe xong câu này thì trực tiếp nhanh chóng đi về phía nhà ăn, bây giờ lúc hắn nghe Mạc Duy Khiêm nói chuyện cảm thấy rất hao tổn tinh thần.
La Duyệt Kỳ cũng cười ra tiếng: “Sao mà mệt được, anh nghĩ đi đâu vậy?”
Mạc Duy Khiêm như bước trên mây đi về phía nhà ăn, sau khi ngồi xuống nở nụ cười một lát mới nói với Đổng Nguyên: “Anh thấy chưa, thế này thì làm sao trách tôi thương cô ấy được chứ? Chỉ là cô bé này yêu cầu quá ít, chẳng chịu đòi hỏi gì cả, tôi muốn đối xử tốt với cô ấy cũng chẳng biết cho cô ấy cái gì nữa.”
Đổng Nguyên vô cùng chắc chắn là Mạc Duy Khiêm bị ngu đi rồi, chưa nói cái khác thì hắn đã sắp tặng đi cả nửa tiệm châu báu rồi, cũng không nghĩ lại xem, chỉ cần Mạc Duy Khiêm hắn muốn thì có bao nhiêu phụ nữ cam tâm tình nguyện mỗi ngày nấu đủ món trên đời vì hắn? Sao mà La Duyệt Kỳ mới làm hai món đồ ăn đã khiến hắn cảm động đến mức này chứ?
Nhưng đến thời điểm Mạc Duy Khiêm ăn xong còn muốn cướp việc đi rửa chén thì Đổng Nguyên đã hoàn toàn hóa đá, không một tiếng rên nào thoát ra liền lấy tạp dề trong tay Mạc Duy Khiêm, chủ động dọn chén đũa, có Đổng Nguyên này ở đây thì sao có thể để Mạc Duy Khiêm làm việc này được chứ, nếu không ngày nào đó Đổng Nguyên hắn chẳng chịu nổi sự trả thù bí mật của người kia đâu!
“Mạc Duy Khiêm, em mua quà cho anh.” La Duyệt Kỳ lôi kéo Mạc Duy Khiêm ngồi xuống sô pha nói.
“Sao lại nhớ đến việc mua đồ cho anh?” Mạc Duy Khiêm vừa nghe thế, lập tức nở nụ cười.
La Duyệt Kỳ hơi ngượng ngùng nói: “Anh cứ luôn tặng em thứ này thứ kia, em cũng nên tặng anh chút quà chứ, nhưng mà em không có nhiều tiền, chỉ mua hai chiếc ví đựng tiền tình nhân thôi, anh một cái em một cái, chỗ này còn có thể để ảnh của đối phương vào. Cái này em dùng tiền của mình mua, chỉ có mấy trăm thôi, anh đừng có chê nhé, cái này không thể sánh được với thứ đồ mua giá mấy vạn của anh đâu.”
Mạc Duy Khiêm nhận lấy ví tiền, mở ra thì thấy bên trong đã đặt ảnh chụp của La Duyệt Kỳ vào rồi, vì thế ôm chầm lấy cô triền miên hôn môi một hồi, đến tận khi La Duyệt Kỳ mặt đỏ tai hồng, thở dốc từng hồi mới chịu thả người nói: “Thứ này là tốt rồi, tâm ý của em mới là quan trọng nhất, đáng tiếc anh không có tấm ảnh nào.”
“Có thời gian đi chụp một tấm bổ sung sau là được mà, chuyện này không vội.”
“Duyệt Kỳ, cha mẹ em thật sự đồng ý cho em dọn đến đây ở với anh sao?”
La Duyệt Kỳ nằm trong lòng Mạc Duy Khiêm thở dài: “Không đồng ý thì có thể làm gì chứ, ai bảo con gái của ông bà không chịu giữ gìn, cho người ta hết rồi chứ?” Không đợi nói xong thì bản thân cô đã bật cười trước.
Mạc Duy Khiêm cúi đầu cắn cắn hai má La Duyệt Kỳ, giọng nói dịu dàng trầm thấp: “Bé con xấu xa, ra vẻ ta đây, là anh không chịu thả em, em là trái vui vẻ, cỏ tiêu sầu của anh!”
Hai người dây dưa hôn cắn, không khí nóng bỏng dần lên, đến khi Đổng Nguyên rửa bát xong đánh động một tiếng, Mạc Duy Khiêm mới rút tay ra khỏi vạt áo La Duyệt Kỳ, giúp cô chỉnh sửa lại trang phục rồi đứng dậy, lúc sắp đi còn dặn dò tỉ mỉ bảo La Duyệt Kỳ nghỉ ngơi cho tốt, đến khi La Duyệt Kỳ nhất nhất đồng ý mới ra khỏi cửa.
Trở lại văn phòng, Đổng Nguyên thấy Mạc Duy Khiêm đổi ví tiền liền hỏi: “Mới mua à, hãng nào thế?”
Đồ Mạc Duy Khiêm dùng thì chắc chắn là không rẻ rồi, khiến Đổng Nguyên đặc biệt quan tâm.
“Không biết, vừa rồi Duyệt Kỳ đưa tôi, nói là ví tình nhân, còn có thể cài tấm ảnh vào nữa.” Mạc Duy Khiêm nhìn tấm ảnh của La Duyệt Kỳ trong chiếc ví mới thì cười đến vô cùng sung sướng.
Đổng Nguyên rất ngạc nhiên, hắn muốn biết La Duyệt Kỳ có thể tặng Mạc Duy Khiêm thứ gì tốt, vì thế bước lại gần, cẩn thận nhìn ví tiền màu đen kia, nhưng nhìn cả nửa ngày cũng không nhận ra là ví của hãng nào, đến thận khi Mạc Duy Khiêm quay chiếc ví lại, bên trong có một dấu hiệu lọt vào ánh mắt hắn.
“Từ từ, cho tôi nhìn cái ký hiệu này nào.” Đổng Nguyên lấy ví tiền nhìn qua nhìn lại vài cái như không thể tin nổi, còn dùng di động lên mạng tra cứu một hồi.
“Sao thế, có vấn đề gì ư?” Mạc Duy Khiêm không kiên nhẫn hỏi, hắn còn muốn bỏ giấy tờ, thẻ ngân hàng linh tinh vào nữa.
Đổng Nguyên nhắm mắt một hồi mới mở ra nói: “Duy Khiêm, đây là ví tiền Thước Kì.”
“Thế thì sao?”
“Thì sao? Ông lớn à, Thước Kì cậu có biết không hả? Tương đương với Thước Thử đấy, cái này đâu có xứng với thân phận của cậu hả?”
“Anh hô lớn gọi nhỏ như thế làm gì chứ, ký hiệu ở bên trong, người khác cũng đâu có thấy được, cho dù có biết thì cũng là do anh nói. Anh cũng không nghĩ lại xem, tôi không cần cái ví này thì trong lòng Duyệt