Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
Kỳ có thể dễ chịu sao? Đây là lần đầu tiên cô ấy tặng quà tôi, tôi phải quý trọng!” Mạc Duy Khiêm căn bản không quan tâm, đoạt lấy ví tiền tiếp tục nhét đồ vào.
Đổng Nguyên nhìn Mạc Duy Khiêm biểu hiện như thế, trong mắt thoáng qua một tia lo lắng, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Tổ điều tra tiến hành từng bước, mọi người phân công nhau tìm kiếm nhân chứng vật chứng, ít nhiều cũng có tiến triển nhưng cũng chưa đủ để nói lên điều gì.
Mạc Duy Khiêm cũng cùng đám người Phùng Thư Dân họp bàn tìm ra cách đột phá tình trạng này.
“Duy Khiêm, người bên tôi có tin tức rồi.” Đổng Nguyên vui sướng đi vào phòng họp.
“Có tin gì mới?” Phùng Thư Dân là người đầu tiên không ngồi yên được.
“Chính là khi cái khu thương mại bán sỉ kia đưa vào khai phá, có một ông củ siêu thị vì kiên trì không chịu đồng ý cái giá quá thấp, không chịu ký hiệp nghị, kết quả là bị đánh đến thương tật mức độ hai, bây giờ đã dời ra ngoại ô sinh sống, chúng tôi còn tìm được địa chỉ mới của ông ta.”
Phùng Thư Dân cực kỳ vui vẻ: “Đúng là tốt quá, chúng ta mau chóng cho người đi tìm hiểu, cần phải tìm được người cung cấp thông tin chính xác mới được.”
Mạc Duy Khiêm cũng gật đầu đồng ý với sắp xếp của Phùng Thư Dân.
Ngay lúc đang vội vã, lại có người cuồng cuồng chạy đến.
“Xảy ra chuyện lớn rồi, khu phố kinh doanh kia có người bị đánh chết!”
“Người chết là ai?” Đổng Nguyên cực kỳ để ý đến điều này, nếu là người nhà Kim Đào xảy ra chuyện thì mọi việc có thể trở nên vô cùng phiền phức.
Trên mặt Mạc Duy Khiêm cũng hiện lên sự lo lắng.
Người kia vội vàng nói: “Là quản lý tiệm thuốc, tên là Vương Dân, bị đánh rất mạnh, chưa kịp đưa tới bệnh viện thì đã tắt thở rồi.
“Có bắt được hung thủ không?” Phùng Thư Dân lại hỏi.
Người kia lắc đầu: “Nghe nói là có bảy tám người, đánh xong lập tức bỏ chạy, khi cảnh sát đến hiện trường cũng chỉ hỏi qua loa tình huống thôi, vì chuyện cải tạo nên camera ở khu đó đã bị dỡ bỏ cả rồi, chỉ sợ vụ án này khó mà phá được.
“Chúng tôi là người của tổ điều tra kỷ luật, có chút việc muốn hỏi rõ Cao Nghiễm Thanh.”
Vừa dứt lời đã nghe người bên trong hét lên: “Các người còn muốn thế nào hả? Chẳng lẽ chưa ép chết ba tôi thì sẽ không để yên sao? Nhà tôi đã túng quẫn đến tình cảnh này rồi, ba tôi đã nhận đủ hành hạ rồi, các người còn có nhân tính hay không hả? Các người mau đi đi, ba tôi sẽ không nói dù chỉ một câu với các người đâu.”
Phùng Thư Dân liếc mắt nhìn Mạc Duy Khiêm một cái, sau đó còn nói: “Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, chúng tôi từ trung ương xuống, không phải cái bộ địa phương, bây giờ muốn điều tra một chút về chuyện trung tâm bán buôn năm năm trước, cô xem có thể để chúng tôi gặp cha cô một chút không?”
Người bên trong không nói gì, sau đó từ bên trong truyền đến tiếng bước chân xa dần, hẳn là đã đi vào trong, Phùng Thư Dân nhíu mày lắc đầu.
Lúc đang muốn gõ cửa tiếp, thì đột nhiên cửa bị người ta kéo mạnh về phía sau, một nửa thân mình của cô gái nhỏ có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp nhưng lại hơi gầy yếu nhô ra.
“Các người có thể chứng minh thân phận không?” Trong ánh mắt to tròn trong sáng của cô bé tràn đầy sự nghi ngờ và đối địch.
Phùng Thư Dân nhanh chóng đưa thẻ nhân viên của mình ra, cô gái nhìn kỹ thẻ nhân viên rồi trả lại Phùng Thư Dân sau đó nhìn về phía Mạc Duy Khiêm: “Thẻ nhân viên của anh đâu?”
Mạc Duy Khiêm nở nụ cười: “Tôi không mang đến, nhưng nếu cô để cha cô gặp mặt chúng tôi một chút thì ông ấy hẳn sẽ tin tưởng thân phận của tôi.”
Cô gái lưỡng lự một hồi rồi tránh sang một bên cho hai người đi vào.
Căn hộ này chia làm hai gian, vô cùng cũ kỹ, tổng diện tích không quá 40 mét vuông.
Khi nhìn thấy Cao Nghiễm Thanh tóc bạc trắng ngồi trên xe lăn, đến Mạc Duy Khiêm cũng phải sửng sốt, dựa theo số tuổi của Cao Nghiễm Thanh, nếu không có chuyện xảy ra thì lúc này hẳn là đỉnh cao trong sự nghiệp của ông ta, nhưng bây giờ nhìn ông ta chẳng khác nào ông lão 70.
“Ông là Cao Nghiễm Thanh?” Mạc Duy Khiêm hỏi.
Người kia cười cười: “Tuy rằng ngoại hình có chênh lệch cực lớn với tuổi thật nhưng tôi đúng là Cao Nghiễm Thanh, nghe con gái tôi nói các anh là lãnh đạo trung ương?”
“Lãnh đạo thì không dám, nhưng mà chúng tôi là thật sự muốn giải quyết triệt để vấn đề, tôi đã xem qua lý lịch của ông, dù không thể nói là đã biết rõ nhưng tôi vẫn cho rằng ông là một cán bộ tốt, không làm loại chuyện đồi bại đánh mất đạo đức, tôi rất khâm phục điểm này.”
Nghe xong mấy câu nói ngắn ngủi của Mạc Duy Khiêm, đôi mắt của Cao Nghiễm Thanh đã đỏ lên, thật lâu mới nghèn nghẹn nói: “Tôi không làm lương tâm mình thất vọng, cho dù tôi đã bị đẩy tới tình trạng này thì tôi cũng không hề phản bội sự lòng tin mà tổ chức đã đặt vào tôi, khi nằm ngủ cũng không hề mơ thấy ác mộng!”
Mạc Duy Khiêm gật đầu: “Ông rất tốt, chúng tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ông, để ông lấy lại sự trong sạch của mình.”
Cao Nghiễm Thanh vô cùng kích động: “Đời này tôi đã chẳng dám mong có thể sửa lại bản án