Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
ây là số điện thoại liên lạc của tôi, nếu chuẩn bị xong tư liệu em có thể tìm tới tôi bất cứ lúc nào, chúng tôi đi trước đây.”
Sau khi Mạc Duy Khiêm trở lại văn phòng nghe xong báo cáo của ngày hôm nay, lại tiếp tục nghiên cứu công việc với Phùng Thư Dân và Đổng Nguyên.
Mãi đến gần bảy giờ, Đổng Nguyên nhận được một cú điện thoai, sau đó lập tức cười nói với Mạc Duy Khiêm: “Có người đau lòng cậu, đưa cơm đến đây nè.”
“Duyệt Kỳ đến đây?” Hai mắt Mạc Duy Khiêm lập tức sáng lên.
“Ừ, Hàn Giang báo là cũng sắp đến dưới lầu rồi.”
Mạc Duy Khiêm thu dọn qua loa giấy tờ trên bàn rồi lập tức ra ngoài.
Phùng Thư Dân hỏi: “Duy Khiêm, cậu đi đau thế? Chẳng phải là có người đưa cơm tới sao, sao cậu không đợi người ta?”
Đổng Nguyên nghe thế thì cười ha hả vỗ vỗ bả vai Phùng Thư Dân nói: “Hoàng hậu nương nương đích thân đưa bữa tối đến, anh còn không mau ra quỳ ở cửa nghênh giá à? Đúng là vô cùng bất kính mà!”
“Đổng Nguyên, anh còn nói lời vô ích nữa thì tôi thật sự sẽ bắt anh quỳ ở cửa đấy. Duyệt Kỳ vất vả như thế, anh không biết ơn sao?” Mạc Duy Khiêm nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
“Haz, thật sự là chạm một chút cũng không được, đùa có một câu mà cũng không cho. Duy Khiêm đúng là muốn học theo thời phong kiến sao? Chúng ta cũng nhanh xuống dưới thôi!” Đổng Nguyên oán than.
Phùng Thư Dân rất để tâm đến chuyện này: “Vậy anh bảo cuối cùng thì tôi có nên gọi về báo cáo một chút không?”
Đổng Nguyên không đồng ý: “Lúc trước tôi đã nói với anh rồi, vấn đề này anh không cần nghĩ tới. Dù sao Duy Khiêm chắc chắn chẳng thể ở đây lâu được, đến lúc đó xem lại tình huống rồi hãy nói.”
Phùng Thư Dân cũng cảm thấy đúng nên không phản đối, hai người cùng đứng ở cửa với Mạc Duy Khiêm chờ xe đưa La Duyệt Kỳ đến nơi.
Xe vừa đến gần, Mạc Duy Khiêm đã nhanh chóng bước đến, đón lấy đồ trong tay La Duyệt Kỳ, lại nắm lấy bàn tay cô than thở: “Không phải anh đã gọi điện bảo em là anh về muộn sao? Làm sao mà em còn tới đây nữa, chuẩn bị nhiều đồ ăn thế này chắc mệt lắm đúng không?”
Đổng Nguyên rất thức thời đón lấy đồ ăn trong tay Mạc Duy Khiêm rồi lại đứng sang một bên.
La Duyệt Kỳ tốt bụng nói: “Dù sao em cũng chẳng có gì làm, các anh tăng ca vất vả như thế, em sợ anh ăn uống bên ngoài không hợp vệ sinh, sau này nếu về muộn em sẽ làm đồ ăn cho anh.”
Lòng Mạc Duy Khiêm lập tức nóng lên: “Sau này chỉ làm cho mình anh là được, không cần làm nhiều như thế.”
Đổng Nguyên và Phùng Thư Dân đảo mắt coi như không nghe thấy.
“Đồ ăn cho một người cũng khó làm, còn không bằng làm nhiều một chút để các anh cùng ăn, chúng ta đi lên thôi, xem xem em có giúp được gì không. Không cho phép nói không, đưa cơm chỉ là phụ, chủ yếu là em muốn giúp các anh thôi.” La Duyệt Kỳ chặn trước, không cho Mạc Duy Khiêm tìm lí do từ chối cô.
Mạc Duy Khiêm căn bản không đồng ý, nhưng La Duyệt Kỳ lại nói: “Em ở lại giúp đỡ, sau đó chúng ta cùng về nhà không phải rất tốt sao? Nếu không mình em ở nhà sẽ rất buồn!”
Mạc Duy Khiêm vừa nghe thế lập tức không nói thêm gì, để Đổng Nguyên sắp xếp chút việc đơn giản cho La Duyệt Kỳ làm.
Đổng Nguyên đem tư liệu thu thập được gần đây giao hết cho La Duyệt Kỳ, để cô sắp xếp lại, cũng chỉ cách để cô tra cứu những thứ cần thiết.
Có thể nói là La Duyệt Kỳ vô cùng nhiệt tình, nhận được đồ rồi lập tức tiến vào trạng thái làm việc chuyên nghiệp.
“Duyệt Kỳ, em có đói bụng không, đồ ăn nhiều lắm, em cũng ăn một chút đi?”
“Em đã ăn rồi, các anh cứ ăn đi, mặc kệ em.” La Duyệt Kỳ nói luôn, cả đầu cũng không ngẩng lên.
Lại thêm một lát: “Duyệt Kỳ, em xem máy tính một lát rồi nghỉ đi, nếu không mắt sẽ mệt mỏi.”
Lúc này La Duyệt Kỳ không thèm để ý đến Mạc Duy Khiêm nữa.
“Duyệt Kỳ, chiếc ví em đưa anh anh đã đổi rồi, em nghỉ ngơi chút đi, trà này rất khá, em nếm thử đi.”
Cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng ngẩng đầu, liếc nhìn Mạc Duy Khiêm một cái rồi lại nói với Đổng Nguyên: “Có thể đổi phòng cho em không, nếu không em không thể yên tĩnh làm việc được.”
Mạc Duy Khiêm lập tức nói: “Nơi này không tốt ư? Dĩ nhiên là có phòng rồi, anh đưa em đi.”
Đổng Nguyên vô cùng bình tĩnh nhìn Phùng Thư Dân vừa phì cơm ra bàn, thầm nghĩ: Đúng là thiếu kinh nghiệm mà, liếc mắt đã biết anh chưa từng thấy thời điểm chỉ số thông minh của Duy Khiêm biến về 0 rồi!
La Duyệt Kỳ khó xử nhìn Mạc Duy Khiêm, đúng là cô không nghĩ ra cách nói nào để tự tôn của hắn không tổn thương mà vẫn bày tỏ được ý của mình!
“Duy Khiêm, có thể Duyệt Kỳ thấy phòng này quá ồn ào khiến cô ấy không thể yên tâm làm việc được, thật ra khi người ta chăm chú làm việc thì sợ nhất người khác ở bên cạnh nói chuyện đấy.” Đổng Nguyên cảm thấy hắn như đang dạy lớp vỡ lòng vậy.
Mạc Duy Khiêm hung hăng liếc ngang Đổng Nguyên một cái rồi cười nói với La Duyệt Kỳ: “Anh không nói nữa, em cứ ở đây làm việc đi! Các anh ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì mau thu dọn bát đũa rồi ra ngoài làm việc đi.”
Phùng Thư Dân vội vàng đem đồ ăn còn lại nhét vào miệng, cùng Đổng Nguyên bê một đống cà mèn ra khỏi văn phòng của Mạc Duy Khiêm.
“B