Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.
hắn hơi tách ra tạo thành khoảng cách giữa hai người, ắm nhìn cảnh đẹp trước ngực cô.
“Đây là cái gì, sao lại nhảy đến vui vẻ như thế?”
La Duyệt Kỳ vô cùng xấu hổ, muốn ôm chặt lấy vai Mạc Duy Khiêm không cho hắn nhìn nữa.
“Đây là hiện tượng tự nhiên thôi, sao phải thẹn thùng? Đừng vội, thế này thì nó sẽ không nhảy nữa.” Nói xong, Mạc Duy Khiêm lập tức há miệng hung hăng ngoạm lấy trái cầu tuyết trắng mềm mịn, dùng sức mút mạnh. La Duyệt Kỳ chỉ có thể cứng người rên rỉ, mặc hắn tung hoành.
Tiếng thân thể va chạm vào nhau vang dội, tiếng thở dốc của đàn ông xen lẫn tiếng rên rỉ của phụ nữ , sau một cú đâm cực mạnh của hắn, cô nắm chặt tay, nghẹn ngào kêu lên, kẹp chặt lấy hắn, cao trào đáng sợ mà quen thuộc bao trùm lấy La Duyệt Kỳ.
Mạc Duy Khiêm cảm nhận được biến hóa của cô, như hóa thân thành mãnh thú, càng lúc càng điên cuồng. Dục vọng cường tráng của hắn từ màu tím biến thành đỏ sậm, trên thân nổi đầy gân xanh chằng chịt. Hắn nhanh chóng tăng tốc độ và cường độ chạy nước rút, liên tục đâm vào rút ra, tiếng hai thân thể va chạm càng lúc càng lớn, tiếng nước róc rách chảy xuống sàn cũng càng lúc càng nhiều, “Duyệt Kỳ, sắp rồi, em nhịn một chút…”
La Duyệt Kỳ phối hợp với động tác càng lúc càng nhanh và mạnh mẽ ở thân dưới của hắn, sau một cú đâm cuối cùng, hắn rên lên một tiếng, chôn sâu trong thân thể cô tìm được cảm giác sung sướng cực độ.
“Thật quá tuyệt vời, em thấy đúng không? Lần sau thử làm trên bàn làm việc nhé.” Mạc Duy Khiêm giúp La Duyệt Kỳ chỉnh sửa lại quần áo, còn mặt dày nói.
“Còn có lần sau? Anh nằm mơ đi, giờ còn có thể làm việc sao?” La Duyệt Kỳ sửa sang xong tức giận thở hồng hộc trở lại chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống lập tức nhớ đến một chuyện: “Anh mau mở cửa sổ ra.”
“Em nóng sao? Chẳng phải có điều hòa rồi ư?”
“Điều hòa có thể làm không khí thông thoáng sao? Anh có đầu óc không vậy?” La Duyệt Kỳ nghi ngờ bình thường Mạc Duy Khiêm bản lĩnh vững vàng như thế chẳng qua chỉ để dọa người thôi, làm sao mà khả năng phân tích của hắn lại kém thế chứ?
Mạc Duy Khiêm mở cửa sổ cười: “Anh vốn thích ngửi mùi hương này, em lại không cho!”
La Duyệt Kỳ căn bản không muốn quan tâm Mạc Duy Khiêm thêm nữa, đến tận lúc này hai người mới có thể bình tĩnh xử lý công việc được.
Thấy sắp tới 11 giờ, Mạc Duy Khiêm sợ La Duyệt Kỳ thức đêm mệt mỏi nên quyết định về nhà.
“Anh sợ em thức đêm, còn thân thể của anh là làm bằng sắt à? Sau này anh tăng ca em sẽ đi với anh, thuận tiện giúp anh làm chút việc, như thế anh sẽ không dùng cơm muộn hay làm việc quá khuya, em cũng yên tâm.” Ngồi trong xe, La Duyệt Kỳ quan tâm Mạc Duy Khiêm.
“Được, đều nghe em, sau này em sẽ theo anh đi.” Vẻ mặt Mạc Duy Khiêm vô cùng thỏa mãn, ôm La Duyệt Kỳ cười.
Ngày hôm sau, lúc tan tầm thì nhận được báo cáo của ba tổ nhỏ, tình hình tiến triển rất thuận lợi, người nhà của quản lý hiệu thuốc bị đánh chết kia thề muốn tìm ra hung thủ để báo thù.
Người Đổng Nguyên cử ra ngoài thành cũng rất dễ dàng tìm được ông chủ siêu thị kia.
Tất cả đều nói lên rằng điều tra đã có điểm đột phá, nhưng đến ngày thứ ba thì tình huống lại đột ngột xoay chuyển.
“Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?” Sắc mặt Phùng Thư Dân vô cùng khó coi hỏi người trở về.
“Chúng tôi cũng không rõ nữa, vốn dĩ hôm qua đã thương lượng xong, nhưng hôm nay họ đều đổi ý, người nhà của quản lý hiệu thuốc kia cũng trốn tránh không chịu gặp chúng tôi, chỉ nói là phải suy nghĩ thêm.”
Cùng lúc đó, ông chủ siêu thị ở ngoài thành cũng truyền đến tin là ông chủ siêu thị đó căn bản không đồng ý hợp tác điều tra, hỏi gì cũng nói không biết.
Mọi người không thể hiểu tại sao mà thái độ của tất cả những người đó lại thay đổi nhanh đến thế.
Vì tình huống đột ngột phát sinh này mà toàn bộ quá trình điều tra bị cản trở, tuy rằng ai cũng hiểu trong chuyện này chắc chắn có điều mờ ám nhưng chi tiết cụ thể lại không rõ nên cũng không thể quyết định sẽ hành động tiếp như thế nào được.
Mạc Duy Khiêm suy nghĩ một lát rồi gọi Đổng Nguyên vào văn phòng của mình: “Bây giờ anh lập tức hành động, không cần đàng hoàng, cho người âm thầm tiếp xúc với người nhà Vương Dân, bên chỗ quản lý siêu thị kia cũng vậy, có tình huống gì đều phải báo riêng cho tôi trước!”
Đổng Nguyên lập tức cử người đi làm, tám giờ tối hôm đó gấp gáp báo về: “Đã hỏi rõ rồi, người nhà Vương Dân nói bắt đầu từ đêm quam có một đám người không ngừng quấy rầy uy hiếp họ, những hộ kinh doanh kia cũng cùng một cách làm như thế.”
Mạc Duy Khiêm nghe xong cũng không nói gì, mà tiếp tục chờ đợi tin từ ngoại thành.
La Duyệt Kỳ bưng tới hai ly nước cho hai người rồi khuyên Mạc Duy Khiêm: “Anh đừng sốt ruột.”
Cũng không biết bao lâu sau thì có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng.
“Vào đi.” Mạc Duy Khiêm biết chắc chắn là có tin mới, vuốt vuốt mái tóc của La Duyệt Kỳ rồi mới để cô ngồi lên.
Đổng Nguyên đi vào nói luôn: “Bên kia cũng không khác ở đây lắm, nhà quản lý siêu thị cũng bị uy hiếp, hắn bị dọa sợ rồi, că